[ Film ] Tình yêu và tuổi trẻ

Ngoài lề một chút:

Viết lách là một cách để bạn vừa nhìn thế giới vừa tránh xa khỏi thế giới ồn ào để quay về với những suy nghĩ rất chậm, những thứ làm bạn có thể “cảm thấy” chính mình  một cách trung thực nhất, từ tốn nhất và nghiêm ngắn nhất.

Tôi chẳng viết lách chuyên nghiệp gì, tôi chỉ cảm thấy viết và đọc là một phần trong cuộc sống của tôi, có lúc từng xao lãng, có lúc từng miệt mài nhưng quan trọng nhất là chưa bao giờ từ bỏ. Những thứ tôi viết ra, khi đọc lại như được gặp chính mình của thời khắc ấy thêm một lần nữa, được sống lại cảm xúc lúc đó thêm một lần nữa.

Chỉ có điều việc viết ấy không được đều đặn và nghiêm chỉnh như lẽ ra nó phải thế. Từ bây giờ phải khác.

Thứ đầu tiên để bắt đầu cho những ngày viết trở lại là câu chuyện về một tình yêu của tuổi trẻ, thứ bồng bột và ngốc nghếch mà không phải bất cứ thời điểm nào trong cuộc đời bạn cũng dễ dàng có được.

Tình yêu và tuổi trẻ là một bộ phim Pháp.

Tôi xem nó vào một buổi tối mùa đông lạnh, chạy xe một mình sau bữa cơm tối rất vội để tới kịp gi ờ chiếu. Bộ phim không gioong như trong những gì tôi đã kì vọng. Tuy nhiên không phải thiếu những điều đẹp đẽ để nói về nó.

Tình yêu và tuổi trẻ là một bộ phim Pháp, bản thân việc là một bộ phim Pháp đã khiến nó làm ta nghĩ tới một ấn tượng bồng bềnh và nhẹ nhàng. Bộ phim bắt đầu với cảnh quay ở một căn gộ gác mái nhỏ, với gía sách và những cuốn sách vất bừa bộn trên sàn nhà, một chàng trai trẻ và nghèo đang cố gắng gắn lại phần mũi hở của đôi giầy đã cũ. Gương mặt cậu ta trong cảnh quay ấy rạng rỡ và đầy nhiệt thành. Tôi thích cái cách người ta bắt đầu bất cứ một thứ gì theo tinh thần hào hứng như thế. Bắt đầu một bộ phim cũng vậy.

Bộ phim là một câu chuyện không rõ ràng, hoặc nó rõ ràng theo cách rất phức tạp như chính tuổi trẻ của chúng ta. Bản thân ta lao vào một thứ gì đó mà chính mình cũng không hoàn toàn chắc chắn về nó. Anh chàng Primo đã bị cuốn vào cảm xúc với cô gái Garbrielle mà thực sự đến cuối cùng tôi không nghĩ nó đáng và nên được gọi là tình yêu. Bởi vì sao? Nó là một thứ cảm xúc mạnh mẽ, bền bỉ, bướng bỉnh. Chỉ như vậy, nó có phần hơi mù quáng nữa. Bướng bỉnh đến nỗi cậu Primo còn không tin rằng cô gái kia đã từ chối mình, vẫn tin rằng chỉ vì một lí do nào đó mà cô ta bỏ cậu lại. Trong khi thực tế phũ phàng chỉ đơn giản là anh ta đã phải lòng một cô gái qúa nông cạn, một cô gái chỉ cần anh biết cách mặc đẹp, dùng một thứ nước hoa hợp thời, biết tổ chức những bữa tiệc, biết đãi rượu bạn bè,… Thật ra tôi không mấy ấn tượng về tình yêu trong bộ phim này, cho dù cái tên của nó nhấn mạnh đến một nửa cái ta cần quan tâm ở đây là tình yêu. Tôi thích phần “tuổi trẻ” của bộ phim.

Cậu Primo học mãi mà chưa đổ nổi tú tài, sống trong một căn hộ gác mái đi thuê,nợ tiền nhà nhiều tháng liền, khi khó khăn tìm về với mẹ, sau khi cầm tiền lại vội vã trở về với Paris ồn ã, vô tình làm bạn với một nhóm những cô cậu nhà giàu nên cậu phải dành dụm cả tiền làm thêm lần sỗ tiền lẽ ra phải được chi trả cho tiền nhà để mua một chai rượu 1800 quan tiền. Câu chuyện mặc nhiên không vì thế mà u tối hay bi đát một chút nào, thậm chí đến cái cảnh chiếc điện thoại – vật cuối cùng có gía trị trong căn nhà hỏng nốt cũng chẳng hề mang một chút màu sắc bi đát. Nó chỉ là một thực tế được phản ánh chân thực, pha một chút hài hước, một thực tế được nhìn nhận như nó vốn có mà không hề được đánh bóng lên. Cảnh quay khi Primo và cậu bạn giang co lúc mở chai rượu chứa đựng trong nó một đoạn diễn biến tâm lí ngắn, nhanh chóng xong hết sức thú vị. Đó là cảm giacs người ta làm theo những thứ người ta phải làm hay những thứ người ta muốn làm. Người ta sẽ mở chai rượu đắt đỏ đó ra, tự cho phép mình thường thức nó một lần trong đời hay đem nó trả lại để nhận về số tiền bằng mấy tháng tiền nhà, bằng bao nhiêu giowf làm thêm kia. Cuối cùng thì hai chàng trai đó ngồi trên mái nhà, uống hết chai rượu và ngồi tính xem những người giau sẽ tiêu tiền như thế nào, nếu mỗi ngày tiêu hết số tiền bằng tiền mua chai rượu đó thì phải mất bao lâu để tiêu hết 1 triệu, hay 1 tỉ? Nó làm tôi nhớ đến những ngày sinh viên của mình, những ngày phải tính tiền để mua thức ăn cho từng bữa chợ chiều và cái cảnh mấy đứa nằm cùng nhau nhìn lên trời để tính đến một ngày mai không biết sẽ như thế nào,…

Cảnh cậu Primo qùy xuống trên đôi chân bị thương ở cuối phim để xin lỗi cô gái có thể nói là cảnh quay chạm tới trái tim người xem trong suốt chiều dài bộ phim. Cái cậu thanh niên ấy đến với bó hoa và sự im lặng, với cái trầm tĩnh đã đủ để hiểu về một cô gái có tâm hồn hơn bao nhiêu cô Garbrielle nông cạn kia. Rồi cô gái cũng qùy xuống, họ ôm nhau, giay phút ấy ngọt ngào biết bao.

Còn qúa nhiều điều để nói về câu chuyện này và tôi muốn dành những dòng đặc biệt kĩ hơn để nói về Pierre Niney, một chàng trai đẹp trong diễn xuất.

 

Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu

Lòng trùng xuống mênh mông

Mình nghe thấy chính mình rủ rỉ yêu thương

Cho tim mình nghe, lòng mình ủi an, tim mình dịu dàng

Mình úp mặt vào chăn, nghe mắt mình ẩm ướt, nghe mũi mình cay cay, nghe bao nhiêu chật chội, bức bối rất đầy.

Mình chạm tay vào phía bên ngực trái, nghe mọi phía dồn về đó ngổn ngang. 

Hãy gieo hạt, hãy trồng hoa trước hiên nhà.

Rồi chăm cho những cái hạt đó nở ra 1 cái lá xanh, non nớt nhưng dám bứt mình và háo hức. Những bông hoa sẽ nở ra màu tươi xinh, sẽ cho hương ngọt lành. Rồi chiều cuối tuần bắc ghế ra hiên, pha một ấm trà ngan ngát mùi sen, ôm một cuốn sách thật hay, định nghĩa cho bản thân thứ hạnh phúc không phải ai cũng dễ dàng tìm thấy, dễ dàng có được. Thứ hạnh phúc ấy, giống như một đêm đông thơ ấu, rúc vào ngực mẹ ngủ trong thứ mùi âm ấm và bên tai vẫn nghe rõ tiếng gió len lỏi rít khe khẽ giữa những viên ngói trên mái nhà. Thứ hạnh phúc giống những buổi tối mùa hè, cả nhà trải chiếu ra sân, trăng sáng vằng vặc trên đỉnh đầu, từ góc sân có hương quỳnh nở muộn, bà pha chè tươi trong tích, bố kể chuyện xóm giềng, mẹ phe phẩy quạt nan, còn mình thì bây giờ biết dùng chữ “bình an” để kể về ngày ấy. Thứ hạnh phúc như mỗi buổi chiều cùng lũ trẻ chăn trâu, chạy miết mải trên những cánh đồng xa, thả diều theo gió vi vút, bứt cây cỏ gà, nhặt tìm những cọng cỏ thơm, cất tỉ mỉ, chi chút vào chiếc túi vải bà khâu, cỏ thơm vào tới tận những giấc mơ. 

Hôm nay mình ở đây, ngày mai ở đâu, rồi phần sau cuộc đời ra sao, mình đâu thể biết! Chỉ có những hạnh phúc như thế vẫn luôn là thật! “Như là có con suối đi qua trong tim”. Một con suối rì rào!

Hanoi 8/7/2014

 

Chóng khỏe anh nhé

Mai anh vào nằm viện, để truyền thuốc cho bệnh chóng khỏi. Em thì đang ở những ngày bận nhất. Thương anh gì đâu! Mong anh nhanh khỏe lên, để có thể vui vẻ làm mọi thứ mà anh muốn. Lòng bộn bề quá nhỉ!

Mùa cây trổ lá

Dưới sân nhà, cây ngọc lan đã rụng những đợt lá cuối cùng, trên cây chỉ còn lác đác vài cọng lá vàng. Mỗi buổi chiều quét lá, ngửa mặt lên là thấy một màu mướt xanh. Chẳng mấy mà lại tới mùa hoa, cả sân nhà và gác hai sẽ nức mùi hoa thơm thảo. 

Mùa này, chạy xe trên phố nào cũng gặp một màu tím đỏ của lá non. Rồi lá dần chuyển xanh, mùa xuân theo đó lớn dần. Lòng vẫn hơi bận bịu, thực chưa thể tận hưởng hết, trọn vẹn những ngày đẹp đẽ này.

Anh có biết không, mình chỉ cần sống đơn giản như cái cây thôi. Cứ ra lá thật xanh, nở ra những bông hoa thật đẹp, tặng cho cuộc đời mùi hương của mình, rồi tới một lúc những đợt lá vàng phải rụng xuống như ta phải bỏ đi một thứ gì đó, hay bỏ lại cả thế giới này để tới một thế giới khác thôi. Chỉ đơn giản là mỗi ngày biết “yêu cái mình đang có” như anh bảo thôi. Em muốn một đám cưới, có hơi phù phiếm quá không 🙂

Image

 

Em không cần anh có thật nhiều tiền, em chỉ cần chúng mình đủ cho một cuộc sống giản dị. Em biết thứ mình muốn là gì. Em muốn học, học mãi,…để là một người vợ hiểu biết, là một người mẹ có thể vững vàng trong cuộc hành trình cùng các con lớn lên.Em muốn là một điều tự hào nho nhỏ cho anh khi bước ra ngoài kia. Em có thể không xinh đẹp bằng ai, không giỏi bằng ai,..nhưng chỉ cần anh biết mỗi ngày em đều cố gắng làm những điều tốt đẹp hơn.  Em muốn sống như một cái cây, ra lá xanh và nở những bông hoa đẹp. Và yêu anh! Tháng Tư, em cắm hoa loa kèn bên cửa sổ, pha một cốc cà phê vào chiều cuối tuần, nghĩ thấy mình hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời rồi. 

Mỗi ngày cố một chút

Gặp bạn hàn huyên thì kiểu gì cũng thêm vào câu chuyện kiểu câu hỏi thế này: Có lúc nào bạn thấy chán làm không? Bạn bảo là có chứ. Được đà mình nói luôn là có những ngày mình thật chỉ muốn ngủ liền một giấc thay vì bước chân đi làm. Nhưng mà nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng vẫn lụi cụi dậy, và luôn cố dậy đúng giờ hay sớm hơn một chút. Làm tất cả những việc cần thiết như đánh răng, rửa mặt, chọn một bộ đồ ưng ý để đi làm, make up nhẹ nhàng để tự thấy yêu mình hơn. Rồi chạy xe tới trường. Công việc của một ngày cuốn đi làm mình quên là lúc tỉnh dậy mình đã thèm ngủ tới mức nào. Từ lâu rồi, không có cảm giác biết tự động viên mình nhiều thật nhiều như những ngày cấp 3. Bỗng nhiên hôm nay lại ghé site của chị Dương Thụy, trong một lúc nghĩ là mình thật sự thích đọc gì lúc này nhỉ. Lâu lắm rồi mới lại ghé thăm “nhà” chị như thế. Và may sao, đọc được bài “Mỗi ngày đều cố gắng”. Đúng rồi, chuyện cố gắng mỗi ngày, làm những việc nhỏ thôi nhưng nhìn lại thấy nó thật lớn lao và kì diệu. Giống như người ta đang xây building bên cạnh trường mình. Đó sẽ là building cao hơn cả Keangnam thì phải. Mà cái tòa building lớn cỡ đó cũng bắt đầu từ những viên gạch nhỏ, cũng từ bàn tay của người thợ bình thường thôi. Chỉ là mỗi ngày đều phải cố gắng, cố không bỏ bê bất cứ một ngày nào cả. Thì sẽ có kết quả như ý. Nhỉ! 

Giờ ăn tối, rồi ghé qua nhà người yêu, tâm sự rồi về. Cuối tuần như vậy là rất gọn gàng rồi. ❤

Khởi động

Chuẩn bị cho một con đường dài thì cần phải có những bước đầu tiên. Và việc đầu tiên của phần còn lại trong ngày hôm nay là thu xếp nhà cửa, chuẩn bị tâm lí tốt cho công việc, học tập của quãng thời gian tới. 

Trong đó, việc đặc biệt quan trọng là nghiên cứu để apply học bổng New Zealand Asean. Và học để thi Ielts vào tháng 8. Khá nhiều việc, cộng thêm cả chuyện tài chính nữa. 

Nhưng sẽ ok thôi. 

Vài chuyện rời rạc

Chuyện thứ nhất

Đêm qua ra sân bay tiễn em qua Nhật. Em đi 2 năm, cậu bé gần giống như em ruột của mình. Rất nhiều kỉ niệm trong quãng thời gian dài. Nhìn chúng lớn lên cùng nhau (ý mình là em trai mình và những người bạn trong đó có Hoàng), điều đó với mình hết sức đặc biệt. Cảm giác khi nhìn chúng đứng cạnh nhau trong bức ảnh chụp ở sân bay thật khó diễn tả chính xác là gì. Một chút tự hào nho nhỏ, vì không chỉ là một phần trong bức ảnh với chúng, mà đã là một phần trong những ngày chúng đi qua. Một phần đáng kể. Một phần kể từ khi chúng là những sinh viên năm thứ nhất- bối rối, vụng về và ngô nghê. Khi chúng có những thành tựu nhất định và cho tới ngày hôm nay một trong ba đứa đã thực hiện được ước mơ đi du học. Chuyện để kể thật nhiều, mà mình hình như chưa từng ngồi lại để viết ra những kí ức ngọt ngào đó.

1962831_630536500329553_1066794451_n

(Hưng, Hoàng, Sơn).

10014954_630536423662894_312193881_n

Chuyện về Hoàng viết trước, hi vọng tới một lúc nào đó thằng bé đọc được điều này và em sẽ biết là chị Vịt của em yêu thương em nhường nào. Mùa hè năm ấy, trong căn phòng trọ tầng 3 chật và nóng, giữa những ngày “bọn chúng” đang ôn thi. “Bọn chúng” lập căn cứ địa tại nhà mình, mình chỉ đảm nhiệm vai trò là nấu nướng và pha trà đá. Trà sẽ pha vào một ấm chuyên nhỏ, đổ vào một bình nhựa lớn. Đá cục mua từ quán hàng đối diện, vài nghìn một túi, đủ cho một lần dùng. Đêm bọn chúng sẽ kéo lên sân thượng để đàn và hát. Hay có khi cũng chẳng cần sân thượng, chúng ngồi ngay trong căn phòng nhỏ ấy, đàn và hát cho nhau nghe, cho mình nghe. Những câu làm quen đầu tiên thì có vẻ rất ngượng ngập, mình vẫn nhớ ( chả hiểu vì sao nhớ cả những điều nhỏ như vậy!). Thằng bé kể bố mẹ đã chia tay, thằng bé sống với bố và dì cùng hai em trai. Câu chuyện chỉ đơn giản như thế mà chị em có vẻ như cảm thông rất nhiều điều. Mặc nhiên từ giây phút ấy mình nghĩ rằng một phần nào đó trong mình, suốt cuộc đời này muốn cố gắng đem tới cho thằng bé những điều ấm áp và êm đềm, hạnh phúc. Bằng một cách đơn giản là trở thành một “người chị” của nó. Dù thật ra, cho tới tận hôm nay thì không biết ai mới là chỗ dựa cho ai, ai mới đem tới niềm vui cho ai. Chẳng biết sẽ thế nào nếu thiếu đi sự chu đáo và ngọt ngào của “bọn chúng”. Hoàng, Hưng và Sơn (Sơn là em trai mình). Có lẽ chị nên dừng việc gọi các em là my little boy bởi lẽ hình như cả ba đứa, từ rất lâu rồi đã bước ra cuộc sống và vững vàng như bất cứ người đàn ông nào. Liệu có bao giờ ba đứa biết rằng chị đã tự hào về ba đứa thế nào không!

Hoàng: Chị tự hào về em không chỉ bởi em là cậu bé chuyên Toán Trần Phú thông minh và hiền hậu, nhẹ nhàng. Chị tự hào cái ngày em đi thi Sinh viên Toán toàn quốc, tự hào cái ngày em đi đây đó, với cây ghi-ta, trở thành một phần quan trọng trong bất cứ đám đông nào và trong lòng bè bạn. Và hôm qua, chị tự hào khi ôm em cái cuối cùng, trước khi em ở cách xa chị 4h bay. Vì thật sự em đã bước thêm một bước rất lớn rồi. Còn Hưng và Sơn, cũng tương tự như thế, luôn có nhiều thứ cho chị tự hào mà chị thấy không cần thiết phải kể ra đây. Nhưng thứ chị thực sự thấy có ý nghĩa trong cuộc sống hơn cả, tự hào hơn cả, chính là việc có các em suốt những ngày qua, suốt những mùa nóng lạnh, những mùa vui buồn, suốt mọi yêu thương và hờn giận của cuộc sống. Và chị rất muốn nhìn thấy từng đứa, từng đứa bước đi những bước thật lớn trong cuộc đời của mình. Dù mỗi lần chứng kiến điều đó có chút ít làm chị giật mình, vì chị thấy thời gian trôi qua quá nhanh. Nhanh lắm, nếu chị không sống trọn vẹn cho mỗi giây phút như chị đã từng thì chị sẽ để lỡ rất nhiều điều. Nếu có điều gì người ta nên giữ lại lâu nhất có thế thì đó chính là phút giây mà ta ở bên người yêu thương. Bởi rút cuộc, thì khi cuộc đời đi qua rồi, sẽ thật tốt nếu đặt mình ngồi xuống một nơi nào đó, nhắm mắt nhớ lại sẽ nhìn thấy những thời điểm, những gương mặt và những giọng nói thân thuộc, ấm lòng. Hãy tự làm ra những chuyến đi của cuộc đời mình, và khiến chúng luôn ấm êm, hạnh phúc như chúng ta đã từng các em nhé! Chỉ cần các em biết rằng, luôn có một người ở đây, ngồi xuống bất cứ đâu cũng có thể nghĩ về các em và mỉm cười nhẹ nhõm.

Chuyện thứ 2.

Hình như sang mùa hoa cúc rồi. Đường tới trường sáng nào cũng có một hàng hoa rong thật đẹp. Hôm nay, thấy trên gánh hoa có nhiều hoa cúc lắm

.Image

 

Ảnh này là mượn tạm trên mạng, search google nên cũng chẳng biết từ đâu để viết ra đây một lời xin phép cho đầy đủ. Nhưng nhìn những bông hoa cúc bé bé này lòng cứ tự nhiên nhẹ nhõm, tự nhiên thấy được an ủi lạ thường. Người ta muốn được nhận hoa hồng từ người yêu. Mình chỉ luôn thích người yêu tặng một bó cúc, gói trong giấy báo, ngửi thứ mùi hăng hắc nồng nồng. Hà Nội đang vào những ngày đẹp nhất thì phải! Nên cứ muốn nhắn tin hỏi người yêu rằng: Rồi mọi chuyện sẽ nhanh chóng ổn cả thôi, phải không anh? Sẽ ổn trước khi mùa hè tới nhỉ! Lòng vừa lo toan vừa hạnh phúc.

Chuyện thứ 3

Nhận ra là, lúc nào người ta cũng có thể yêu rất đam mê, dù có lúc đã từng nghĩ là không thể nữa. Thật đấy! :).

Đủ cho hôm nay rồi. ❤

Phụ nữ không thích câu hỏi!

– Em thích hoa gì để anh mua?

– Em thích ăn gì để anh mua?

– Em thích đi đâu, anh đưa em đi? 

Trong tình yêu, nếu muốn làm một điều gì đó, hãy cứ làm cho người mình yêu thôi. Cố nhớ xem cô ấy thích gì, muốn gì và thoải mái khi đi tới đâu. Câu hỏi cũng hay, nó bớt rườm rà đi mọi việc song đồng thời cũng làm cho câu chuyện có phần kém lãng mạn chút ít.

Mình không thích câu hỏi. Mình chỉ thích hành động. 🙂

Tiện chuyện kể thêm vụ ngộ độc ghê sợ đêm hôm trước, khiến cho cả ngày hôm qua phải nghỉ làm ở nhà. Ăn uống linh tinh, đêm về nôn quá trời quá đất. Nửa đêm không chịu được nữa lại bảo em trai đưa ra viện. Đến hôm nay còn mệt :(. Nhưng tới lớp có một chuyện vui. Cậu bé học sinh hỏi mình vì sao cô phải nghỉ ngày hôm qua đấy ạ? Cô bị ốm phải không ạ? Cô có biết là em lo lắm không? Cả trưa hôm qua em không ngủ được vì lo lắng không biết cô bị làm sao? 

Đấy, chuyện vậy mà cứ tủm tỉm mãi từ lúc đó tới giờ. Tính mình dễ bị dụ bởi mấy lời ngọt ngào quá! Thật thà thì, lúc nghe mấy lời ấy giống y như kiểu nghe từ người yêu, nghe từ một chàng trai yêu thương mình lắm! Mà chàng trai của mình mới học lớp 3 :). 

Tháng 2 đang ấm dần lên sau những ngày lạnh. Hà Nội có lá vàng rụng xuống trong một chiều tĩnh mịch và ít ồn ào. 

Nguyên tắc sống

Cuộc sống có nhiều thứ đáng lo sợ. Nhưng đáng sợ nhất là để bản thân mình đi chệch khỏi những nguyên tắc sống do bản thân mình đề ra. Với cá nhân mình là vậy. Hoặc có thời điểm những nguyên tắc tới một lúc nào đó không còn phù hợp nữa, tự mình cảm thấy cần phải khác đi. Song không biết bằng cách nào để tìm ra thứ tốt hơn, cách tốt hơn. Nó như câu chuyện “Sói thảo nguyên” hay đại loại vậy.

Con người ở lưng chừng của hai thời đại, ở lưng chừng của hai cách sống, ở lưng chừng của những sự lựa chọn. Sự chông phần nào là nguồn cơn cho nỗi bất an và hoài nghi. Tính lây lan của cảm giác này lại rất cao, nó truyền sang mọi khía cạnh khác của đời sống. Mất đi nguyên tắc, giống như mất đi chiếc mỏ neo của con thuyền. Hãy tưởng tượng giữa đại dương bao la, vô định hướng mà bạn không có lựa chọn nào khác là mặc kệ cho sự trôi dạt đưa đẩy. Gần đây, mỗi sáng mình thức dậy có chút nào đó gần gũi với cảm giác trên. 

Tối qua mình bảo người yêu, sáng ra hãy nhắn tin cho em và dặn em đừng cảm thấy mông lung nữa nhé! Sáng nay người yêu làm như thế, sớm hơn mọi ngày, để khi mình thức dậy sẽ kịp đọc được. Nhưng vẫn còn một chút nào đó mà bản thân không vững vàng. Vì inner nếu strong thì sẽ không cần tới những điều đó.

Chuông vào tiết rồi. Nghỉ một chút ở đây vậy!

Cho

…Mặt đất còn gai chông/ Bầu trời còn mưa gió./ Bao giờ anh đau khổ./ Hãy tìm đến với em…

Nếu ngày nào đó, mọi thứ trong cuộc đời cứ lặng thinh và ngoảnh mặt đi với anh, như không nghe thấy bất cứ lời nào của anh. Thì ngày đó, hãy đem nỗi buồn của anh tới chỗ em. Bằng cách nào đó, em sẽ đem phơi chúng lên, hong khô tất cả. Rồi anh lại về nhà, nhẹ nhõm đặt lưng xuống giường, và ngủ giấc an yên như hằng thường vẫn vậy. Nhé!

 

Thế nỗi buồn sẽ bay tới đâu hả cô?

Chuyện liên quan tới bài học sáng nay trên lớp và câu hỏi của học sinh mà cô không biết trả lời thế nào. Sáng nay mình dạy lũ trẻ một đoạn văn trong tác phẩm của Cao Xuân Sơn nói về các loại cây biết tự mình gieo hạt, tự mình nảy mầm để duy trì nòi giống. Bài đọc chỉ nói về cây chò và cây bông gạo. Mình hỏi học sinh có bạn nào biết thêm một loại cây gì nữa không? Lũ trẻ nói về cây bồ công anh và bảo nhau là, khi thổi cánh hoa bồ công anh đi và ước một điều gì đó thì điều ấy sẽ trở thành sự thật.

Mình tiện miệng thêm một chút văn thơ vào ý đó, nói rằng những cánh hoa bồ công anh sẽ mang mọi nỗi buồn đi xa thật là xa nữa,..

Rồi bỗng nhiên có một đứa trẻ hỏi mình những câu hỏi mà mình phải dừng lại vài giây để nghĩ xem nên chọn cách trả lời ra sao.

Rằng:

Điều ước có thật sự thành hiện thực không cô? Nỗi buồn sẽ bay tới đâu hả cô? Chúng sẽ mọc lên thành những cái cây màu xanh phải không ạ?

Nếu như thế, có lẽ chúng mình không cần phải lo về việc trồng rừng nữa các em ạ! :).

Mình trả lời học sinh rằng, rồi tới một lúc nào đó ước mơ sẽ thành sự thật, nỗi buồn bay đi rồi những hạt nào chứa nỗi buồn trong đó không lớn lên, không mọc thành một cái cây nào cả, chúng tan đi thôi! May mà học sinh không hỏi thêm vì sao chúng lại tan đi! Vì mình sợ lúc đó mình sẽ nói thật, rằng nó không tự nhiên tan đi đâu đó các em ạ! Cô ước gì là như thế! Nhưng vẫn có những cái cây màu xanh âm thầm lớn lên trong cuộc đời này! Chỉ hi vọng từ một khía cạnh nào đó chúng cho mình bóng mát mà thôi!

Khi em nhớ anh, em nên đếm nỗi nhớ ấy bằng gì?

Ngày lạnh quá trời ơi! Hà Nội co ro, rúm ró. Mấy ngày trước đã diện váy và mang giày Lolita được rồi, đã nghĩ cái lạnh bỏ đi xa, có thể tung tăng để da thịt mình cảm nhận gió trên phố, mà lạnh tới đột ngột. Rồi ở lại cả mấy bữa chưa rời. 

Thường thì khi lạnh, người ta sẽ dễ có nhiều câu chuyện hơn để nói cho nhau nghe đúng không? Vì không biết đi đâu, nên chỉ muốn ngồi gần lại, ở bên nhau nơi góc nào đó, và tự định vị mình đang ở đâu trên con đường đi. Hoặc nếu không có ai ở bên cả, thì ngồi đếm nỗi nhớ. Như mình. 

Bức hình chụp món đồ học sinh tặng mình nhân ngày 20/11 năm vừa qua. Cô bé tặng món đồ này có một bên tai không nghe được. Ngày đầu tiên khi nhận vai trò là chủ nhiệm của lớp, mình gặp bố cô bé lần đầu tiên. Anh cao lớn, đậm người, giọng trầm, và vững chãi. Anh gặp mình ở cửa lớp và xin lỗi hỏi mình có phải cô chủ nhiệm của lớp năm nay không. Sau đó, câu chuyện của anh nghèn nghẹn lại. Anh nhờ mình có thể xếp cho cô bé ở vị trí nào đó gần phía trên. Mắt anh ầng ậng nước khi nói rằng: “Xin lỗi cô, vì Bảo Châu bị điếc một bên tai, bố mẹ cháu mới phát hiện ra là gần đây cháu bị như vậy.”. Lúc ấy, mình cảm ơn cuộc sống đã cho mình công việc là cô giáo của những đứa trẻ, để có thể chứng kiến và cảm nhận những điều hết sức thiêng liêng sẽ theo mình suốt cuộc đời. Cô bé sống cũng hết sức tình cảm, luôn nói năng nhỏ nhẹ, ngủ rất ngoan và ít khi biểu hiện tình cảm gần gũi với mình rõ ràng như những đứa trẻ khác. Nhưng cô bé luôn làm trái tim mình thấy ấm áp, bằng những cử chỉ của một cô bé lớp 3. Ngày 20/11, cô bé tự gấp món đồ này, tự làm tấm thiệp với những lời chúc nắn nót. Và ngại ngùng đưa tặng mình với câu chúc hết sức vụng về. Ngày cuối cùng trước kì nghỉ Tết vừa rồi, khi mình bận bịu hoàn thành nốt công việc, dọn dẹp bàn làm giáo viên, cô bé đã nán lại khi bạn bè về hết, chỉ để nói chúc Tết mình. Những hành động nhỏ xíu, nhưng với mình lại hết sức tinh tế.

Có lần, mình nghe được câu chuyện cô bé nói với bạn cùng lớp. Cô bé bảo bạn: “Mẹ mình nói mình phải học thật giỏi thì mình mới được đọc truyện. Cuốn này mẹ mới mua cho mình đấy! Nhưng mình cho cậu mượn, mình chưa đọc xong, cậu mang về đọc xong rồi mang trả lại cho mình.” Cô bé luôn luôn nhường nhịn, trẻ con làm được thế rất đáng quý. Có lần, bạn cô bé mách mình về một tội gì đó mà mình chưa nghe rõ. Cô bé òa khóc. Mình hỏi ra thì biết cô vô tình làm lấm mực lên vở bạn, nhưng là vô tình. Cô bé sợ làm tổn thương người khác. Cả cô bé và người cha bỗng nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của mình ngày lạnh hôm nay.

Image

Bức ảnh là một kí ức trong lành và dịu ngọt.

Image

Cô bé mặc áo len đỏ trong bức ảnh là Bảo Châu. 

Để đếm tiếp xem mình đang nhớ gì…

Chiều nay khi tan học, mình phải cho một cô bé ngồi lại chép bài. Cô này làm lớp trưởng, bố mẹ rất chỉn chu trong việc dạy dỗ. Duy chỉ có điều chữ cô bé chưa đẹp và hay viết ẩu. Mình kiểm tra vở Tiếng Anh (vì là cô chủ nhiệm mình cần xem cả những môn khác học trò học hành trên lớp thế nào), thấy cô viết ẩu, mình yêu cầu viết lại cho cô bé ghi nhớ. Trong khi mình ngồi chờ cô bé này viết, cả lớp đã về hết vẫn thấy một cậu bé khác ngồi lại. Mình có hỏi

– Quang Huy ở lại lớp làm gì vậy em? 

– Em chờ cô để đi cùng cô ra cổng ạ! Đằng nào bố em cũng đợi ngoài xe ở cổng trường. 

Một cậu bé lớp 3 làm cho mình có cảm giác hạnh phúc như được yêu bởi người đàn ông 30 tuổi. Có thể cách so sánh này hơi kì cục. Nhưng mà mình phải thừa nhận rằng mình thấy hạnh phúc. Tưởng tượng mà xem, cậu bé thay vì vui chơi với bạn bè, thì ở lại, ngồi đọc báo và im lặng chờ mình, không cần một lời đề nghị, không cần một điều kiện gì cả. Và chỉ để nói chuyện với mình trong một quãng đường rất ngắn. Có thể mình là người luôn lắng nghe mọi câu chuyện mà cậu bé kể ( luôn luôn là những câu chuyện do cậu tưởng tượng ra, hết sức kì quặc nhưng mình tôn trọng chúng). Không bao giờ mình bỏ dở giữa chừng. Cậu bé hay kể đêm qua cậu mơ gì, cậu kể về những con đường, những lộ trình nếu đi từ địa điểm này qua địa điểm kia thì cần đi như thế nào, có thể có chuyện gì xảy ra khi đi qua đó. Cậu bé vẽ ra cả sơ đồ chi tiết. Có khi là chuyện về robot, về một địa danh nào đó. Thỉnh thoảng cậu tự mang sách lên cho mình mượn. Sách thấy có đề do bố hay ông cậu tặng. 

Hôm đầu tiên khi đi học lại sau Lễ, cậu bé lên nói với mình. 30 Tết em đi chợ hoa, em có mua hoa tặng cô, em định mang qua nhà tặng cô nhưng bố em bảo cô về quê mất rồi. Một cậu bé lớp 3, đi chợ hoa ngày 30 Tết, và nhớ tới mua hoa tặng cô giáo. Lúc ấy, mình thấy tim ngọt lịm. Thật ra, yêu cũng chỉ cần tới thế thôi! Chờ nhau để được đi cùng dù là quãng đường ngắn ngủi, nhớ tới nhau trong những ngày rất vội, để dành cho nhau chút quan tâm, cất đi cho nhau chút ân cần vào một cái đưa tay ra vén giùm lọn tóc mai lòa xòa chẳng hạn… Chỉ thế thôi!

Ở cuối nỗi nhớ rất dài dòng này, là nỗi nhớ be bé về một người đang ngồi trong building cao nhất Hà Nội, và đang làm việc ( mình đoán là miệt mài). Em sẽ đếm nỗi nớ anh bằng gì, để có thể kể ra đây, để có thể đo xem nó dài rộng thế nào? Yêu một auditor nghĩa là cần phải thật sự biết chia sẻ người ấy cho công việc mà anh ta làm. Nó ngốn thật nhiều thời gian, khi vào mùa. Mà thời điểm này chính là “mùa” bận rộn nhất. 

Chơi trò chọn hình ảnh nào lướt qua đầu tiên vậy. Đêm trước, khi đi chơi về, em nói giờ em public mối quan hệ của bọn mình trên Facebook nhé? Lúc đó anh sẽ làm gì? Chỉ hỏi đùa thôi. Anh cười và bảo: “Anh sẽ block em ngay  lập tức”. Em cười phá lên. Anh cũng cười phá lên, phải kéo khăn len đang quàng ở cổ ra. Em và anh giống nhau ở điểm đó. Khi cười rất sảng khoái về một chuyện gì nếu có cổ áo hay khăn ở cổ sẽ thấy rất nhột. Tóm lại, thứ vừa đi qua trong đầu em là 1 khoảnh khắc ta bên nhau thật vui vẻ! 

Tay cóng quá, giờ mới đi nấu bữa tối, và nhà cửa, rồi soạn bài. 

Nếu sau này, khi nhớ anh, em sẽ đếm nỗi nhớ bằng những món ăn. Được không? 🙂

 

 

Cần một lí do để ngồi dậy

Đó là khi bạn mở mắt ra vào buổi sáng, trong một ngày Hà Nội lạnh bất ngờ, rồi bạn bỗng nhiên thấy tất cả mọi thứ trong cuộc sống tuồng như hết sức vô nghĩa. Và thứ duy nhất mà bạn nghĩ tới, chỉ là việc quay mặt sang bên cạnh, nhìn thấy người bạn yêu ngủ bình yên. Bạn sẽ lay anh ta dậy và thỏ thẻ bằng một giọng nói thật mềm, rằng bạn thấy bạn giống như đang trôi vô định và anh ấy hãy nói cho bạn lí do để bạn ngồi dậy, ra khỏi giường và bắt đầu một ngày đi. Anh ấy chỉ cần ôm bạn và nói, tất cả đang ổn mà, có anh ở đây, em có thể yên tâm làm mọi chuyện.

Đấy chính xác là những gì đã xảy ra với mình buổi sáng ngày hôm nay. Alarm đã báo lại mấy hồi, mình đều bật dậy tắt đi rồi luồn chân vào chăn ấm. Trong khi lẽ ra mình đã nghĩ ngày hôm nay, mình sẽ bắt đầu với tâm trạng hết sức háo hức khi được gặp lại học trò, được quay lại trường học sau một kì nghỉ lễ dài. Mình đã có một kế hoạch khá cụ thể cho những việc này đấy chứ! Nhưng bỗng nhiên cái trạng thái lúc đó giống y hệt cú rơi khi bạn trong một giấc mơ, bị bật xuống từ một tòa nhà cao tầng hay ngọn núi, cái cây nào đó. Rồi rơi xuống một khoảng hun hút sâu mà chính bạn cũng chưa bao giờ khám phá được là nó có đau đớn không hay kết cục thế nào. Bởi vì bao giờ bạn cũng chỉ nhận được một kết quả như nhau là bạn sẽ bật dậy, giật mình tỉnh giấc và biết mình đang mơ. 

Cảm giác sáng nay của mình một nữa giống như bạn cứ bị rơi mãi, rơi mãi cho đến khi biết chính mình tỉnh rồi mà không thể thoát khỏi hành trình không mong muốn ấy. Nếu gọi tên theo cách đơn giản nhất nó như thể là sự cô đơn lạ lùng, và phải có ai đó nói với mình là sự tồn tại của mình rất có ý nghĩa với họ, nên có thể coi nó như lí do để bắt đầu một ngày ý nghĩa hơn.

Mình gọi điện cho bạn thân, lúc 6h sáng, khi không thể chịu đựng thêm được cảm giác đó nữa. Bạn đang ngái ngủ, nhưng nghe thấy giọng bạn cũng làm mình an yên hơn một chút trong lòng. Tối nay, sau khi trở về nhà, sau khi kết thúc công việc, mình nhắn tin cho bạn những tin nhắn dài miên man. Lúc đó, mình ngồi ở một quán trà đá gần nhà, giữa những cơn gió lạnh tê chân. Đại loại mình miêu tả lại cảm giác đó. Rằng hình như mình thật sự không thể chịu đựng được việc 1 mình, rằng mình cần một gương mặt thức dậy bên cạnh mình vào buổi sáng, cần 1 ai đó yêu mình tha thiết để cho mình lí do ngồi dậy, rằng mình bị khùng rồi bạn ạ. Bạn chỉ bảo mình đơn giản là cuối cùng mình cũng nhận ra rồi đấy, rằng ai cũng cần phải trải qua những giai đoạn khủng hoảng như thế! 

Mình bảo bạn, chắc mình đã luôn từ chối việc cần phải trưởng thành trong khi bạn và những bạn bè cũng trang lứa với mình đã làm điều đó lâu rồi. Chẳng phải họ vẫn bảo khi thực sự trưởng thành mình sẽ biết là tất yếu khi chấp chận sự cô đơn, là biết yêu chính mình để không bao giờ phải quay sang mà hỏi người bên cạnh lí do bạn cần ngồi dậy, bước ra ngoài đi làm buổi sáng hôm nay là gì? 

Bạn còn bảo chẳng qua vì mình chưa thật sự tin tưởng bản thân mình.

Không, đúng là mình có bớt tin tưởng bản thân mình đi so với trước kia. Nhưng bởi vì nhu cầu yêu thương, nhu cầu cần được bao bọc, cần được che chở của mình có lẽ hơn quá nhiều người khác. Thế thì câu trả lời là mình đang được yêu chưa đủ? Hoặc là không phải đang được yêu? Hoặc là một dạng gì đó mà mình cần phải đọc thêm và đem chính mình ra dưới ánh sáng của đủ mọi loại lí thuyết và sách vở mà mình đã được học về tâm lí thì mới có thể lí giải được. 

Hiện tại khi viết những dòng này thì cảm giác đó không còn chút nào. Hi vọng sáng mai mình không phải gọi bạn nữa. 

Giờ chỉ còn một đống sách chưa đọc và một đống khác cần đọc lại (như thói quen thường lệ). Có cuốn mình đọc tới cả vài chục lần ( bạn thân bảo mình lạ thật, cứ đọc mãi không chán). Ừ, mình có thể đọc tới khi trong trí nhớ là những trang đã thuộc làu. Rồi mỗi khi tâm trạng giống như vậy lại đem ra dùng, lại nói chuyện với chính mình, rằng ta đang như thế đó, thế giới cũng có người giống như ta đó. 

Sắp tới đọc nốt Người đua diều. Đọc lại Chết ở Venice và Người đọc. 

À, cũng phải gom các bài review lại mà post lên dần, không thể ngồi chờ thiết kế xong site riêng được. 

Quay lại chuyện chính, chắc phải tìm lí do trước, để sáng mai tỉnh dậy có thể nhẹ nhõm và vui vẻ bước ra khỏi giường, và tới lớp, để yêu thương và dạy dỗ lũ trẻ. 

Cô gái 25 tuổi có gì?

Sắp hết năm rồi. Ủ chân trong chăn ấm và đọc sách. Ngồi nghĩ xem 25 tuổi có gì? 

Bạn bè có nhà, có xe, có chồng (vợ), có con cái,… Có gì mà nhiều thế! :). Đùa thôi, chuyện nhiều ít mỗi người khác nhau, ai đem ra so sánh được. Có ai sống hộ ai được đâu! Mình còn nhớ y nguyên một cảm giác cũ. Ngày cấp 3 có chơi thân với một chị khóa trên, cách nhau 2 khóa nên chị vào đại học thì mình lên 11. Chị cũng dân Văn như mình, cùng một lò cấp 2 lên nên thân nhau. Cấp 3 hai chị em ở khu kí túc của trường, giờ nghĩ lại thấy nó lụp xụp nhưng ngày đó như vậy là hạnh phúc rồi. Chị đi rồi không ai nói láo, nói bậy cho mình nghe! Chả hiểu sao chị nói mấy câu bậy bậy nghe rất hay và cá tính. Chị toàn chơi với con trai, sống không phải vì ai mà cúi đầu bao giờ, rất thẳng tính. Nhưng chị tình cảm, và cưng mình. Mình nghĩ chị hí húi giấu nồi cơm trong hòm rồi cắm trộm cơm, rủ mình sang cho mình ăn cơm thì chắc là phải cưng mình lắm rồi! Có ai ăn cơm 2000 một suất, ăn cơm gạo mà u Hương nhà bếp ngâm từ sáng tới trưa mới nấu thì sẽ hiểu cảm giác bưng bát cơm mà hạt cơm nó tròn thon vẹn nguyên hình dạng mới thấy giá trị ứa cả nước mắt ( và nước miếng). Chị lên đại học, trước khi đi có dặn mình nhớ viết thư đầy đủ cho chị. Bẵng một thời gian mình quên, rồi sau đó cứ nhận thư chị đều đều. Đêm đêm chong đèn đọc đi đọc lại, mò mẫm viết thư giả nhời chị. Thư qua thư lại cho nhau tới khi lại học cùng nhau ở trường Sư phạm mới thôi. Cái cảm giác mình bảo vẫn nhớ y nguyên là có lần mình viết thư cho chị, mình bảo trời ơi chị 21 rồi đó. Sao con số 21 kinh khủng quá chị ơi! Chị có thể lấy chồng khi chị 21, chị phải rất chín chắn khi chị 21,… Đại khái mình thấy nó là một bước ngoặt gì đó rất vĩ đại. Và mình bảo chị không thể cứ phất phơ như thế được đâu, 21 tuổi cơ mà…

Bây giờ mình 25 tuổi, còn phất phơ hơn cả chị trong những bức thư chị kể chuyện với mình về thầy cô, về giảng đường đại học, về tình yêu sinh viên nhiều cuồng nhiệt say mê,… Chị giờ đang expecting baby, sau khi yêu một anh 6 năm ( 4 năm đại học và 2 năm chị học thạc sĩ)…mà cuối cùng chia tay. Chồng chị bây giờ yêu chị là mối tình đầu. Bây giờ chị không nói bậy như xưa nữa, không ngang tàng nữa… Người phụ nữ 27 tuổi trong chị nó khác lắm… Nó đắm thắm và dịu dàng khiến mình ngỡ ngàng. Mình lại tự hỏi, sao ngày đó mình lại thấy tuổi 21 của chị nó có ý nghĩa gì đối với việc thay đổi và trưởng thành tới vậy? 

Mình 25 tuổi, vẫn liên tục hỏi em trai những câu hết sức ngây ngô, rằng rồi chị còn có thể gặp ai yêu chị tha thiết hơn cả chính bản thân họ không? 25 tuổi, mình vẫn thích cảm giác cọ cọ đầu ngón chân và chăn trong một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, lười nhác thức dậy, lười nhác nghĩ, mà chỉ thích được yêu. 25 tuổi, mình chưa có tài khoản tiết kiệm. Có người đã từng yêu mình tha thiết hơn chính bản thân họ, nhưng giờ là hai đường kẻ đi song song bên đời nhau. Có người đang yêu, yêu chi chút từng ngày. 25 tuổi mình chưa thích nghĩ tới bỉm và sữa, chưa sẵn sàng cho những đêm mất ngủ để trông con,… Mình hầu như chỉ nghĩ tới sách và cafe, những chuyến đi xa và việc tiếp tục con đường học tập thế nào! Có, mình thừa nhận đôi khi muốn được yên ổn trong vòng tay 1 người, và vun vén cho một gia đình hạnh phúc. Nhưng có lẽ chỉ khi mình bớt phù phiếm như hiện tại mà thôi! 

25 tuổi, mình có gia đình êm ấm và hạnh phúc. Không nhiều tiền, còn khó khăn nhưng đáng để mỉm cười và tự hào. 

25 tuổi, mình có một công việc yêu thích và những đứa trẻ tuyệt vời.

25 tuổi, có người nói đang cố gắng để mình hiểu họ yêu mình.

25 tuổi, có những người bạn đủ cho mình vững lòng.

25 tuổi, chưa có nhà, chưa có xe, chưa có chồng, chưa có con. Nhưng có đủ nhiều để thấy việc chui trong chăn ấm, viết những dòng này là vui vầy và hạnh phúc rồi! 

Post thêm vài bức ảnh của hôm nay. 

Image

Bên lề những ồn ào, tấp nập vẫn có một Hà Nội rất yên bình.

Image

“Quên hay nhớ. Yêu hay không yêu. Cũng tựa hồ như trong lòng có cánh cửa, chỉ không muốn mở ra mà thôi” (Phan Ý Yên). Để một ai đó bước vào cuộc đời mình, là bạn phải đủ dũng cảm để mở cánh cửa đó ra. Là sự dũng cảm :). 

Image

Đi bên nhau, khi mọi thứ bình thường cũng được gọi tên là vui vầy. Yêu có khi chỉ là thế thôi, phải không! 

 

Sài Gòn trong một mẩu kí ức nho nhỏ

Thỉnh thoảng tôi nhớ về kỉ niệm với người yêu cũ. Tính cho tới giờ, anh là người tôi yêu nhất, cưng chiều tôi nhất. Cuộc đời thì quá rộng dài, và khó khăn cùng những trúc trắc trên con đường ngoằn ngoèo mà ta phải đi khiến những nhân duyên tưởng đẹp đẽ có khi lại không bền lâu được. Về người cũ, tôi vẫn thường nhắc lại với người yêu hiện tại của mình. Yêu tôi, nghĩa là anh sẽ phải yêu cả phần quá khứ đó. Nó đã gắn bó và trở thành một phần của con người tôi ngày hôm nay. 

Khi nhớ về một ai đó, hay một vật gì đó, ta không thể lí giải vì sao mà những thứ quá nhỏ nhặt lại có thể bén rễ và ở lại bền lâu trong lòng ta đến vậy. Ngày đó, tôi vào Sài Gòn trong một chuyến bay vội vã. Chiều tối anh nói đã book vé, tôi từ công ty chỉ kịp về nhà vơ vội vài bộ đồ gọn nhẹ nhất có thể để kịp bắt taxi ra sân bay. Kịp giờ check in, kịp giờ lên máy bay, không kịp thời gian cho sự háo hức đợi mong hay nhung nhớ. Bay đêm, nên chuyến bay vừa khít cho một giấc ngủ ít mộng mị. Tôi yêu Sài Gòn trong một vệt kí ức nhỏ bé chỉ vài phút ngắn ngủi khi máy bay sắp hạ cánh. Loang loáng những vệt đèn đường chằng chịt và chồng chéo lên nhau…nhưng tĩnh lặng. Và tôi biết, ngay dưới kia, có người thương đang đón đợi ân cần, có bè bạn của người thương trân quý và nâng niu tôi. Biết nói thế nào cho hết về sự mừng vui, bởi yêu thương sau bao ngày gặp lại vỡ òa. Thời điểm ấy tôi mới biết người ta có thể thực sự khóc vì cảm thấy hạnh phúc và chút mặn mòi kia rơi xuống cho những điều giản đơn mà vĩ đại không ngờ.Đó là thời điểm người yêu cũ của tôi phải rời Hà Nội vào Sài Gòn để bắt đầu cho một công việc mới. Chuyến đi tính tới lúc tôi bay vào gần tròn 1 tháng. Việc rời xa Hà Nội là điều buồn bã đối với người đàn ông ấy. Anh yêu Hà Nội tới mộng mị, yêu tôi anh cũng nói theo một cách ân cần khi gọi tôi là “Hà Nội nhỏ của anh”. Sài Gòn và bạn bè đã rộng lượng đón anh với nhiều sự cưu mang giúp đỡ, nhiều sự nhiệt thành mà tôi luôn thầm cảm ơn ông trời về điều đó. Song mưu sinh không phải lúc nào cũng dễ dàng. Và vì mưu sinh, hình như đã là một phần lớn lí do khiến tôi rời đi, sợ hãi bỏ lại để bước một mình. 

Nếu nói về Sài Gòn, vệt kí ức nhỏ của tôi, có cái gì đó nghe nghèn nghẹn và xon xót. Bao nhiêu vui vầy ở nơi ấy tôi không nhớ, mà cứ nhớ mãi cái sự ân cần khiến lòng mình đắng đắng. Cảm giác của kẻ đã phụ bạc yêu thương! Mà sao mấy cây me trên phố Nguyễn Thị Minh Khai nó cứ xanh mải miết, xanh day dứt mãi trong trí nhớ của tôi! Và cả khi ngồi ở The Coffee Bean and Tea Leaf, trong vài phút tôi ước mình chưa từng bay vào và không mặc nhiên đón nhận mọi yêu thương, hi sinh khác một cách vô tình tới vậy! 

Túi xách và đôi dép xỏ ngón óng ánh những hạt đá đính mua từ chuyến đi Sài Gòn ấy tôi vẫn giữ lại. Đó hoàn toàn không phải là những món đồ đắt giá, nhưng chúng cất giữ giúp tôi một phần nào kỉ niệm về Sài Gòn trong những ngày mà người ta khó khăn nhất vẫn yêu thương tôi hết mực. Yêu từ một đôi xỏ ngón cần phải thật mềm và êm bởi người biết tôi thích đi bộ, thích mặc váy hoa đi dạo trong ngày Hà Nội đầy gió. 

Tại sao hôm nay tôi lại nói về Sài Gòn trong một vệt kí ức nho nhỏ đó? 

Vì đang phải trả lời một câu hỏi mà hiện tại và quá khứ có chút mâu thuẫn với nhau? Người ta có đủ thời gian cho những yêu thương thật lâu, thật sâu và thật chân thành không? Khó khăn, bận rộn có là một lí do không? 

Mà sao câu trả lời của tôi cứ là mẩu kí ức về Sài Gòn như thế…

Một ngày xinh đẹp

image

Mùng 1 đầu tháng Âm lịch, cũng là ngày đầu tiên của năm mới 2014, điều xinh đẹp nhất chính là việc ở bên anh! Hà Nội của chúng mình bé nhỏ vậy thôi nhưng lòng hiền từ và rộng rãi. Chúng mình nắm tay nhau đi trọn vòng hồ, ngắm đèn xe và ngắm người qua lại, cùng count down những thời khắc cuối cùng của một năm cũ. Khi ấy, tay em gọn gàng trong tay anh! Em đặt khẽ lên môi anh một nụ hôn, năm nay sẽ thật ngọt ngào anh nhé!
Em đang ủ mình trong chăn ấm rồi, nhớ vòng tay anh thật nhiều trong những đêm lạnh như thế này! Nhưng nỗi nhớ chỉ tí tách như ngọn lửa nhỏ, nhóm khẽ lên một vệt ấm quá đỗi dịu dàng! Tình yêu như cây, cần chăm chút và tưới tắm mới lớn lên. Chúng mình đều vụng về, nên cứ gom từng chút một, nhé anh!
Yêu thương nhiều… ngủ ngoan nào…à ơi

Father and Son

image

Em trai tôi và ba tôi, trên hành lang dẫn vào lăng Chủ tịch. Hai người đàn ông này, khi ngắm họ từ phía sau, tôi có một cảm giác mãn nguyện. Ba tôi giờ đã bớt vất vả rồi. Em trai tôi vừa pass KPMG, bắt đầu sự nghiệp audit. Đây là một start tốt cho sinh viên vừa mới ra trường. Công việc của tôi ổn định, lòng mẹ an nên cười tươi hơn nhiều.
Nay rủ ba mẹ đi chơi, ba bảo không. Mẹ thích đi nhưng thấy ba nói thế cũng giả đò: thôi mẹ mệt, ở nhà con ạ! Lúc trên xe chở.mẹ đi tôi hỏi mẹ sợ ba à? Mẹ bảo không, mẹ chỉ nể thôi. Cũng vì hoàn cảnh khó khăn, mẹ sợ tốn kém.
Tôi nghĩ, chắc vì sự nể ấy, mà tính tới nay, dù rất nhiều khó khăn gia đình tôi vẫn luôn đầm ấm hạnh phúc.
Cảm ơn ba mẹ, cảm ơn em trai! Chúng ta đã thêm vào cho cuộc đời này một gia đình thương yêu, hạnh phúc.
Tôi sẽ làm thế, với chồng mình.

Khuya tối

Là lúc tôi cần mẫn ngồi dọn dẹp lại lòng mình, sau những bề bộn của một ngày dài. Giống như thói quen ngồi xếp lại tủ quần áo vào ngày thứ Bảy. Biết là vào thứ Hai, thứ Ba,… đống quần áo sẽ tiếp tục bị lộn xộn trở lại sau lúc cuống cuồng vì 5 phút ngủ cố. Tuy nhiên, việc sắp xếp khiến tôi cảm thấy hài lòng và an tâm với chính bản thân mình. Không an tâm về một ai khác không đáng sợ bằng việc bất an về chính mình. Vì nếu lòng mình không an yên, tự mình không thấu đáo cái mình nghĩ, mình muốn, mình yêu, mình ghét thì mình sẽ chẳng biết rằng cái mình cần lựa chọn là gì.
Như lúc này chẳng hạn, cái tủ quần áo trong đầu tôi bừa bãi không thể tả. Tôi đang vun đống cả sơ mi, cả len, cả dạ,…. tất tần tật trong đó, tiện thì mặc. Ấy thế nên, cứ tiện việc gì thì làm. Lẽ ra, tôi cần phải xác định definitely hôm nay tôi sẽ là một vintage girl hay một active girl, đại loại thế! Sự lựa chọn từ đầu khiến mình đi dễ dàng hơn.
Thế thì mai, có lẽ tôi cần lựa chọn thời điểm tỉnh táo để thu dọn vất bỏ đồ cũ, xếp đồ mới cho 1 hành trình!

Thời gian dạy chúng ta cách yêu

image

Mỗi ngày trước kia con đều thầm thì trong suy nghĩ của mình rằng: Này cuộc sống, hãy mang tới cho con một người con yêu, một người dịu dàng, biết thương yêu và sống với con, vui cùng con bởi những thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống thôi! Một người có đầu óc để con nhìn vào anh ấy với một ánh mắt và trái tim ngưỡng mộ! Một người hiểu rõ con người con và chấp nhận nó!
Trước kia, nhiều đêm con kéo chăn kín mặt, áp má vào gối và để nước mắt lăn khe khẽ qua những giấc mơ! Chỉ vì lúc ấy, con để suy nghĩ của đám đông bủa vây! Họ bảo con, thế giới không có Tình Yêu như cổ tích thế đâu! Nhưng con, với sự cố chấp vốn có, không bỏ niềm tin rằng con sẽ gặp anh ấy và sẽ hạnh phúc!
Rồi một ngày, cuộc sống trả lời con khi anh ấy đứng trước mặt, giọng.nói và nụ cười thuyết phục trái tim con ngoan ngoãn vâng lời!
Những ngày đầu, khi học cách để yêu nhau, có khi con cô đơn vì sợ anh không hiểu tâm tư con, nỗi buồn con,…
Ngày qua ngày lại, con và anh cởi bỏ những áo choàng che đậy tâm tư để đi bên đời nhau, dựa vào nhau, nắm tay nhau và nương tựa trọn vẹn.
Anh đang bệnh, con thương anh vô vàn, thương những ấp ủ và hi sinh nơi anh! Con ước gì sau này, khi sinh ra những đứa con, lũ trẻ sẽ có nét tính cách ấy của anh.
Cùng với anh, chúng con sẽ làm nên câu chuyện tuyệt vời về Tình yêu!
Con đang nghĩ đến anh, và thầm nghĩ giá ngày lạnh thế này, lại được cùng anh ngồi cafe, đọc sách và thỉnh thoảng ghé vào tai anh rồi nói: Người yêu ạ, em yêu anh vô vàn! Anh có biết không?
Tất nhiên anh sẽ luôn cười và lắc đầu: Không!. Thế mà con vui hơn cả khi nghe 1 lời khẳng định! Vì con không nghe bằng Tai, con đã nghe bằng Tim rồi!
image