Ơ kìa mùa thu, chớ vội vàng quá nhé

image

Chiều nay gió thổi thốc vào lớp học từng đợt, giật tung cánh cửa sổ và làm cho mấy tấm rèm lật qua lật lại phần phật! Gió kèm theo cả rét và mưa lạnh, giống như thể mùa đông. Lúc ấy, đầu óc mộng mị lười biếng chỉ nghĩ tới một cái chăn ấm và mùi thơm tỏa ra từ áo quần người yêu, cả một thứ mùi riêng tỏa ra từ những lọn tóc sau gáy! Đã thuộc như trẻ con thuộc một bài đồng dao, như thuộc vần thuộc nhịp, người ta không cần đọc đi đọc lại không cần ngửi đi ngửi lại mùi của người yêu! Tự nhiên mà nhớ vậy thôi, dễ lắm, không cầu kì hoa mĩ chút nào! Cảm giác nhắm mắt lại và tưởng tượng người yêu khi cười, mắt sẽ ra sao, khóe miệng ra sao, rất thú vị! Nói tới đây mà nhớ quá nhỉ!
Thời tiết mấy ngày này đẹp quá, thôi mùa đông đừng tới vội, cứ chần chừ nấn ná ở đâu đó chút cũng được, để mùa thu ở lại đây cùng những hẹn hò mua thạch thảo chín, mùa cúc xanh.

image

Quà của người yêu, nhìn thấy rất dịu dàng, như một chiếc là mùa thu rớt vào khoảng sân vắng nằm im lìm trong hanh hao!
Luẩn quẩn thế nào lại viết chừng đó chuyện, trong khi quan trọng có thể chỉ cần 1 câu: thôi ở lại nhé mùa thu, cứ rơi từ từ và vàng chầm chậm thôi lá ạ…

“Người con gái sợ nỗi cô đơn vội vã đi tìm giấc mơ”

Tối nay set flight mode fone, và nghe đi nghe lại Trần Thu Hà hát Trái tim lang thang. Bởi vì lòng mệt quá, mệt quá, người biết không???!!!

Chiều người ghé qua, chờ người đưa tay quàng qua vai một cái thôi, chờ người nắm tay một cái thôi, mà người cũng mệt nên đôi mắt hun hút sâu và im lặng. Chia tay nhau để người kịp giờ đi dạy, người chỉ kịp đặt lên hai má mỗi bên một cái hôn nhẹ, và cả trên trán nữa. Cộng một cái hôn môi. Giá có thể mở lời mà bảo người là: “Ôm em một cái thật chặt nữa, có được không?”.

Chuyện của em, người không giúp được, em cũng không cần người giúp, chỉ cần người ở bên em. Nhưng biết nói gì đây khi người bảo là sau cả một tuần dài, cái người cần chỉ là những ngày nghỉ ngơi yên tĩnh ở nhà thôi! Chỉ là ở – nhà thôi, không có cùng – em trong đó! Em hẹn người sáng mai đi ăn sáng nhé, người nói người bận rồi. Ừ, người bận đi dạy mà! Nhưng chúng mình có thể dậy sớm hơn nữa, để kịp cho một bữa sáng và một tách cafe bên nhau? Hay đó cũng chỉ là một ý nghĩ ích kỷ của em thôi!!!

Hà Trần vẫn hát…..

Tại sao chỉ vào đầu được câu “Chẳng còn gì thiêng liêng, chẳng còn gì nguyên vẹn, để nói lời hò hẹn…”. Tại sao nhỉ!

Em đứng bên cửa sổ, ôm cốc cafe, ngước lên trời và nghĩ về mẹ. Chắc mẹ ngủ rồi. Hà Nội ồn và chật chội quá mẹ ạ! Góc giường nhỏ bé nhà mình có nhớ con không? Đêm qua tay đau nhức phát khóc, tay trái bóp cho tay phải, nước mắt ứa ra mà nhớ mẹ! Đi xa, khi đau ốm luôn dằn lòng không gọi cho mẹ! Hoặc khi gọi sẽ cố làm giọng thật vui, để giải tỏa nỗi nhớ mẹ thôi, còn nước mắt thì cứ vội vàng và vụng trộm ứa ra! Cúp máy mới dám ôm mặt khóc òa! Rồi mới nức nở là ” Mẹ ơi!”. Biết thương mẹ gì đâu! Mẹ ốm mệt có bao giờ gọi cho hai đứa con xa nhà! Vì yêu thương nên ta muốn người ta yêu an tâm!

Mẹ ơi, có phải con gái vì đọc nhiều quá, học nhiều quá và mơ nhiều quá nên bây giờ bị nghĩ vẩn vơ không mẹ! Con vừa viết tin nhắn cho bạn dạy cùng trường “Hà Nội vội vã quá! Mệt Vi ơi!”.

Không biết bạn có hiểu con không…! Có lẽ là mẹ, sẽ hiểu tới tận cùng tin nhắn ấy, và thương tới tận cùng xót xa!

Con chuyển flight mode off rồi, máy báo có 2 cuộc gọi nhỡ, 2 cuộc đều từ Trường thôi! Vì tối con có nhắn cho Trường: ” Sao càng lớn nỗi buồn càng nhiều hả bạn?”. Bạn biết con đủ lâu, để hiểu là hôm nay con mệt nhường nào mới nhắn cho bạn câu vô thưởng vô phạt ấy! Khi người ta biết nhắn những câu như vậy, thì ngày mai người ta còn có thể tíu tít như trẻ nhỏ được nữa không? Dù là đứa nhanh nhớ nhanh quên như con, hả mẹ?

Khi buồn người ta hay hỏi, chắc là vậy mẹ nhỉ! Giá ngày xưa mẹ dạy con thêm cách nào để luôn hài lòng và chấp nhận cuộc sống thật đơn giản, đơn giản nhất có thể thì chắc con không ngồi gõ những dòng này. Mà có lẽ cái đó cũng không dạy được! Sự đơn giản và hi sinh của mẹ, bao giờ con học được đây?!!

Hà Trần không hát nữa…

Cafe cũng hết rồi…

Soạn bài. Ngủ. Ngừng nghĩ.

 

Tình yêu là…

Người yêu mình cung Sư Tử. Cái tôi của Sư Tử nào cũng lớn. Chúng mình chưa bao giờ và hẳn là sẽ không bao giờ có từ “cãi nhau” trong từ điển chung. Không phải vì không có lúc mâu thuẫn, không phải vì không có những lúc lòng ấm ức và bứt rứt. Mà vì khi mình định nói một điều gì đó dễ dẫn tới một cuộc “xung đột” nhẹ, thì người yêu mình sẽ nhún vai và xua tay: ” Anh không thích cãi nhau!”. Dù chẳng phải cãi nhau gì đâu! Lúc ấy mình sẽ im im, và buồn,… mình sợ sự phán quyết độc quyền mà! Rùi mình sẽ im lặng chừng vài giờ đồng hồ, sau sẽ nhăn nhe cho người yêu một tin gì đó bộc bạch nỗi lòng. Và lúc ấy, mình mới thầm cảm ơn cái nhún vai, xua tay kia! Bạn biết vì sao không? Vì nó giúp cho hai đứa mình có một khoảng lắng vừa đủ, để suy nghĩ và chọn lựa ngôn từ thích hợp nhất, sao cho không làm tổn thương nhau! Lời nói chẳng có hình thù gì mà có khi lại rất đau! Mà đau rồi thì ai dễ quên, phải k!
Nhưng tình yêu ấy, là lúc mà sau khi nhún vai, sau thái độ tưởng như phủ nhận người mình yêu sẽ nhớ điều mình nói ra, sẽ suy nghĩ rồi âm thầm thay đổi! Mình nói với anh ấy rằng anh ít nói anh yêu mình quá! Mình muốn nghe câu “anh yêu em”, không nhiều nhưng thỉnh thoảng thôi nó giúp tim mình như được mặc áo ấm giữa trời gió lạnh! Mình bảo Sư Tử của mình vậy! Anh phủ nhận, anh bảo có gì khác nhau giữa yêu em và anh yêu em đâu!
Thế nhưng tình yêu ấy, là phủ nhận thế thôi, mà người yêu mình sau đó đã nhắn tin, dù còn ngại ngùng viết tắt “aye”. Mình biết Sư Tử của mình đã lắng nghe bằng tim anh ấy!
Và tình yêu ấy, là khi ngày anniversary of love, anh ấy sẽ nghỉ dạy đưa mình đi dạo!
Tình yêu ấy, là khi anh đưa tay mình lên, cắn nhẹ vào những ngón tay!
Sư Tử của mình bình lặng bên mình!
Yêu lắm bạn ạ!