Cô gái 25 tuổi có gì?

Sắp hết năm rồi. Ủ chân trong chăn ấm và đọc sách. Ngồi nghĩ xem 25 tuổi có gì? 

Bạn bè có nhà, có xe, có chồng (vợ), có con cái,… Có gì mà nhiều thế! :). Đùa thôi, chuyện nhiều ít mỗi người khác nhau, ai đem ra so sánh được. Có ai sống hộ ai được đâu! Mình còn nhớ y nguyên một cảm giác cũ. Ngày cấp 3 có chơi thân với một chị khóa trên, cách nhau 2 khóa nên chị vào đại học thì mình lên 11. Chị cũng dân Văn như mình, cùng một lò cấp 2 lên nên thân nhau. Cấp 3 hai chị em ở khu kí túc của trường, giờ nghĩ lại thấy nó lụp xụp nhưng ngày đó như vậy là hạnh phúc rồi. Chị đi rồi không ai nói láo, nói bậy cho mình nghe! Chả hiểu sao chị nói mấy câu bậy bậy nghe rất hay và cá tính. Chị toàn chơi với con trai, sống không phải vì ai mà cúi đầu bao giờ, rất thẳng tính. Nhưng chị tình cảm, và cưng mình. Mình nghĩ chị hí húi giấu nồi cơm trong hòm rồi cắm trộm cơm, rủ mình sang cho mình ăn cơm thì chắc là phải cưng mình lắm rồi! Có ai ăn cơm 2000 một suất, ăn cơm gạo mà u Hương nhà bếp ngâm từ sáng tới trưa mới nấu thì sẽ hiểu cảm giác bưng bát cơm mà hạt cơm nó tròn thon vẹn nguyên hình dạng mới thấy giá trị ứa cả nước mắt ( và nước miếng). Chị lên đại học, trước khi đi có dặn mình nhớ viết thư đầy đủ cho chị. Bẵng một thời gian mình quên, rồi sau đó cứ nhận thư chị đều đều. Đêm đêm chong đèn đọc đi đọc lại, mò mẫm viết thư giả nhời chị. Thư qua thư lại cho nhau tới khi lại học cùng nhau ở trường Sư phạm mới thôi. Cái cảm giác mình bảo vẫn nhớ y nguyên là có lần mình viết thư cho chị, mình bảo trời ơi chị 21 rồi đó. Sao con số 21 kinh khủng quá chị ơi! Chị có thể lấy chồng khi chị 21, chị phải rất chín chắn khi chị 21,… Đại khái mình thấy nó là một bước ngoặt gì đó rất vĩ đại. Và mình bảo chị không thể cứ phất phơ như thế được đâu, 21 tuổi cơ mà…

Bây giờ mình 25 tuổi, còn phất phơ hơn cả chị trong những bức thư chị kể chuyện với mình về thầy cô, về giảng đường đại học, về tình yêu sinh viên nhiều cuồng nhiệt say mê,… Chị giờ đang expecting baby, sau khi yêu một anh 6 năm ( 4 năm đại học và 2 năm chị học thạc sĩ)…mà cuối cùng chia tay. Chồng chị bây giờ yêu chị là mối tình đầu. Bây giờ chị không nói bậy như xưa nữa, không ngang tàng nữa… Người phụ nữ 27 tuổi trong chị nó khác lắm… Nó đắm thắm và dịu dàng khiến mình ngỡ ngàng. Mình lại tự hỏi, sao ngày đó mình lại thấy tuổi 21 của chị nó có ý nghĩa gì đối với việc thay đổi và trưởng thành tới vậy? 

Mình 25 tuổi, vẫn liên tục hỏi em trai những câu hết sức ngây ngô, rằng rồi chị còn có thể gặp ai yêu chị tha thiết hơn cả chính bản thân họ không? 25 tuổi, mình vẫn thích cảm giác cọ cọ đầu ngón chân và chăn trong một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, lười nhác thức dậy, lười nhác nghĩ, mà chỉ thích được yêu. 25 tuổi, mình chưa có tài khoản tiết kiệm. Có người đã từng yêu mình tha thiết hơn chính bản thân họ, nhưng giờ là hai đường kẻ đi song song bên đời nhau. Có người đang yêu, yêu chi chút từng ngày. 25 tuổi mình chưa thích nghĩ tới bỉm và sữa, chưa sẵn sàng cho những đêm mất ngủ để trông con,… Mình hầu như chỉ nghĩ tới sách và cafe, những chuyến đi xa và việc tiếp tục con đường học tập thế nào! Có, mình thừa nhận đôi khi muốn được yên ổn trong vòng tay 1 người, và vun vén cho một gia đình hạnh phúc. Nhưng có lẽ chỉ khi mình bớt phù phiếm như hiện tại mà thôi! 

25 tuổi, mình có gia đình êm ấm và hạnh phúc. Không nhiều tiền, còn khó khăn nhưng đáng để mỉm cười và tự hào. 

25 tuổi, mình có một công việc yêu thích và những đứa trẻ tuyệt vời.

25 tuổi, có người nói đang cố gắng để mình hiểu họ yêu mình.

25 tuổi, có những người bạn đủ cho mình vững lòng.

25 tuổi, chưa có nhà, chưa có xe, chưa có chồng, chưa có con. Nhưng có đủ nhiều để thấy việc chui trong chăn ấm, viết những dòng này là vui vầy và hạnh phúc rồi! 

Post thêm vài bức ảnh của hôm nay. 

Image

Bên lề những ồn ào, tấp nập vẫn có một Hà Nội rất yên bình.

Image

“Quên hay nhớ. Yêu hay không yêu. Cũng tựa hồ như trong lòng có cánh cửa, chỉ không muốn mở ra mà thôi” (Phan Ý Yên). Để một ai đó bước vào cuộc đời mình, là bạn phải đủ dũng cảm để mở cánh cửa đó ra. Là sự dũng cảm :). 

Image

Đi bên nhau, khi mọi thứ bình thường cũng được gọi tên là vui vầy. Yêu có khi chỉ là thế thôi, phải không! 

 

Sài Gòn trong một mẩu kí ức nho nhỏ

Thỉnh thoảng tôi nhớ về kỉ niệm với người yêu cũ. Tính cho tới giờ, anh là người tôi yêu nhất, cưng chiều tôi nhất. Cuộc đời thì quá rộng dài, và khó khăn cùng những trúc trắc trên con đường ngoằn ngoèo mà ta phải đi khiến những nhân duyên tưởng đẹp đẽ có khi lại không bền lâu được. Về người cũ, tôi vẫn thường nhắc lại với người yêu hiện tại của mình. Yêu tôi, nghĩa là anh sẽ phải yêu cả phần quá khứ đó. Nó đã gắn bó và trở thành một phần của con người tôi ngày hôm nay. 

Khi nhớ về một ai đó, hay một vật gì đó, ta không thể lí giải vì sao mà những thứ quá nhỏ nhặt lại có thể bén rễ và ở lại bền lâu trong lòng ta đến vậy. Ngày đó, tôi vào Sài Gòn trong một chuyến bay vội vã. Chiều tối anh nói đã book vé, tôi từ công ty chỉ kịp về nhà vơ vội vài bộ đồ gọn nhẹ nhất có thể để kịp bắt taxi ra sân bay. Kịp giờ check in, kịp giờ lên máy bay, không kịp thời gian cho sự háo hức đợi mong hay nhung nhớ. Bay đêm, nên chuyến bay vừa khít cho một giấc ngủ ít mộng mị. Tôi yêu Sài Gòn trong một vệt kí ức nhỏ bé chỉ vài phút ngắn ngủi khi máy bay sắp hạ cánh. Loang loáng những vệt đèn đường chằng chịt và chồng chéo lên nhau…nhưng tĩnh lặng. Và tôi biết, ngay dưới kia, có người thương đang đón đợi ân cần, có bè bạn của người thương trân quý và nâng niu tôi. Biết nói thế nào cho hết về sự mừng vui, bởi yêu thương sau bao ngày gặp lại vỡ òa. Thời điểm ấy tôi mới biết người ta có thể thực sự khóc vì cảm thấy hạnh phúc và chút mặn mòi kia rơi xuống cho những điều giản đơn mà vĩ đại không ngờ.Đó là thời điểm người yêu cũ của tôi phải rời Hà Nội vào Sài Gòn để bắt đầu cho một công việc mới. Chuyến đi tính tới lúc tôi bay vào gần tròn 1 tháng. Việc rời xa Hà Nội là điều buồn bã đối với người đàn ông ấy. Anh yêu Hà Nội tới mộng mị, yêu tôi anh cũng nói theo một cách ân cần khi gọi tôi là “Hà Nội nhỏ của anh”. Sài Gòn và bạn bè đã rộng lượng đón anh với nhiều sự cưu mang giúp đỡ, nhiều sự nhiệt thành mà tôi luôn thầm cảm ơn ông trời về điều đó. Song mưu sinh không phải lúc nào cũng dễ dàng. Và vì mưu sinh, hình như đã là một phần lớn lí do khiến tôi rời đi, sợ hãi bỏ lại để bước một mình. 

Nếu nói về Sài Gòn, vệt kí ức nhỏ của tôi, có cái gì đó nghe nghèn nghẹn và xon xót. Bao nhiêu vui vầy ở nơi ấy tôi không nhớ, mà cứ nhớ mãi cái sự ân cần khiến lòng mình đắng đắng. Cảm giác của kẻ đã phụ bạc yêu thương! Mà sao mấy cây me trên phố Nguyễn Thị Minh Khai nó cứ xanh mải miết, xanh day dứt mãi trong trí nhớ của tôi! Và cả khi ngồi ở The Coffee Bean and Tea Leaf, trong vài phút tôi ước mình chưa từng bay vào và không mặc nhiên đón nhận mọi yêu thương, hi sinh khác một cách vô tình tới vậy! 

Túi xách và đôi dép xỏ ngón óng ánh những hạt đá đính mua từ chuyến đi Sài Gòn ấy tôi vẫn giữ lại. Đó hoàn toàn không phải là những món đồ đắt giá, nhưng chúng cất giữ giúp tôi một phần nào kỉ niệm về Sài Gòn trong những ngày mà người ta khó khăn nhất vẫn yêu thương tôi hết mực. Yêu từ một đôi xỏ ngón cần phải thật mềm và êm bởi người biết tôi thích đi bộ, thích mặc váy hoa đi dạo trong ngày Hà Nội đầy gió. 

Tại sao hôm nay tôi lại nói về Sài Gòn trong một vệt kí ức nho nhỏ đó? 

Vì đang phải trả lời một câu hỏi mà hiện tại và quá khứ có chút mâu thuẫn với nhau? Người ta có đủ thời gian cho những yêu thương thật lâu, thật sâu và thật chân thành không? Khó khăn, bận rộn có là một lí do không? 

Mà sao câu trả lời của tôi cứ là mẩu kí ức về Sài Gòn như thế…

Một ngày xinh đẹp

image

Mùng 1 đầu tháng Âm lịch, cũng là ngày đầu tiên của năm mới 2014, điều xinh đẹp nhất chính là việc ở bên anh! Hà Nội của chúng mình bé nhỏ vậy thôi nhưng lòng hiền từ và rộng rãi. Chúng mình nắm tay nhau đi trọn vòng hồ, ngắm đèn xe và ngắm người qua lại, cùng count down những thời khắc cuối cùng của một năm cũ. Khi ấy, tay em gọn gàng trong tay anh! Em đặt khẽ lên môi anh một nụ hôn, năm nay sẽ thật ngọt ngào anh nhé!
Em đang ủ mình trong chăn ấm rồi, nhớ vòng tay anh thật nhiều trong những đêm lạnh như thế này! Nhưng nỗi nhớ chỉ tí tách như ngọn lửa nhỏ, nhóm khẽ lên một vệt ấm quá đỗi dịu dàng! Tình yêu như cây, cần chăm chút và tưới tắm mới lớn lên. Chúng mình đều vụng về, nên cứ gom từng chút một, nhé anh!
Yêu thương nhiều… ngủ ngoan nào…à ơi