Phụ nữ không thích câu hỏi!

– Em thích hoa gì để anh mua?

– Em thích ăn gì để anh mua?

– Em thích đi đâu, anh đưa em đi? 

Trong tình yêu, nếu muốn làm một điều gì đó, hãy cứ làm cho người mình yêu thôi. Cố nhớ xem cô ấy thích gì, muốn gì và thoải mái khi đi tới đâu. Câu hỏi cũng hay, nó bớt rườm rà đi mọi việc song đồng thời cũng làm cho câu chuyện có phần kém lãng mạn chút ít.

Mình không thích câu hỏi. Mình chỉ thích hành động. 🙂

Tiện chuyện kể thêm vụ ngộ độc ghê sợ đêm hôm trước, khiến cho cả ngày hôm qua phải nghỉ làm ở nhà. Ăn uống linh tinh, đêm về nôn quá trời quá đất. Nửa đêm không chịu được nữa lại bảo em trai đưa ra viện. Đến hôm nay còn mệt :(. Nhưng tới lớp có một chuyện vui. Cậu bé học sinh hỏi mình vì sao cô phải nghỉ ngày hôm qua đấy ạ? Cô bị ốm phải không ạ? Cô có biết là em lo lắm không? Cả trưa hôm qua em không ngủ được vì lo lắng không biết cô bị làm sao? 

Đấy, chuyện vậy mà cứ tủm tỉm mãi từ lúc đó tới giờ. Tính mình dễ bị dụ bởi mấy lời ngọt ngào quá! Thật thà thì, lúc nghe mấy lời ấy giống y như kiểu nghe từ người yêu, nghe từ một chàng trai yêu thương mình lắm! Mà chàng trai của mình mới học lớp 3 :). 

Tháng 2 đang ấm dần lên sau những ngày lạnh. Hà Nội có lá vàng rụng xuống trong một chiều tĩnh mịch và ít ồn ào. 

Nguyên tắc sống

Cuộc sống có nhiều thứ đáng lo sợ. Nhưng đáng sợ nhất là để bản thân mình đi chệch khỏi những nguyên tắc sống do bản thân mình đề ra. Với cá nhân mình là vậy. Hoặc có thời điểm những nguyên tắc tới một lúc nào đó không còn phù hợp nữa, tự mình cảm thấy cần phải khác đi. Song không biết bằng cách nào để tìm ra thứ tốt hơn, cách tốt hơn. Nó như câu chuyện “Sói thảo nguyên” hay đại loại vậy.

Con người ở lưng chừng của hai thời đại, ở lưng chừng của hai cách sống, ở lưng chừng của những sự lựa chọn. Sự chông phần nào là nguồn cơn cho nỗi bất an và hoài nghi. Tính lây lan của cảm giác này lại rất cao, nó truyền sang mọi khía cạnh khác của đời sống. Mất đi nguyên tắc, giống như mất đi chiếc mỏ neo của con thuyền. Hãy tưởng tượng giữa đại dương bao la, vô định hướng mà bạn không có lựa chọn nào khác là mặc kệ cho sự trôi dạt đưa đẩy. Gần đây, mỗi sáng mình thức dậy có chút nào đó gần gũi với cảm giác trên. 

Tối qua mình bảo người yêu, sáng ra hãy nhắn tin cho em và dặn em đừng cảm thấy mông lung nữa nhé! Sáng nay người yêu làm như thế, sớm hơn mọi ngày, để khi mình thức dậy sẽ kịp đọc được. Nhưng vẫn còn một chút nào đó mà bản thân không vững vàng. Vì inner nếu strong thì sẽ không cần tới những điều đó.

Chuông vào tiết rồi. Nghỉ một chút ở đây vậy!

Cho

…Mặt đất còn gai chông/ Bầu trời còn mưa gió./ Bao giờ anh đau khổ./ Hãy tìm đến với em…

Nếu ngày nào đó, mọi thứ trong cuộc đời cứ lặng thinh và ngoảnh mặt đi với anh, như không nghe thấy bất cứ lời nào của anh. Thì ngày đó, hãy đem nỗi buồn của anh tới chỗ em. Bằng cách nào đó, em sẽ đem phơi chúng lên, hong khô tất cả. Rồi anh lại về nhà, nhẹ nhõm đặt lưng xuống giường, và ngủ giấc an yên như hằng thường vẫn vậy. Nhé!

 

Thế nỗi buồn sẽ bay tới đâu hả cô?

Chuyện liên quan tới bài học sáng nay trên lớp và câu hỏi của học sinh mà cô không biết trả lời thế nào. Sáng nay mình dạy lũ trẻ một đoạn văn trong tác phẩm của Cao Xuân Sơn nói về các loại cây biết tự mình gieo hạt, tự mình nảy mầm để duy trì nòi giống. Bài đọc chỉ nói về cây chò và cây bông gạo. Mình hỏi học sinh có bạn nào biết thêm một loại cây gì nữa không? Lũ trẻ nói về cây bồ công anh và bảo nhau là, khi thổi cánh hoa bồ công anh đi và ước một điều gì đó thì điều ấy sẽ trở thành sự thật.

Mình tiện miệng thêm một chút văn thơ vào ý đó, nói rằng những cánh hoa bồ công anh sẽ mang mọi nỗi buồn đi xa thật là xa nữa,..

Rồi bỗng nhiên có một đứa trẻ hỏi mình những câu hỏi mà mình phải dừng lại vài giây để nghĩ xem nên chọn cách trả lời ra sao.

Rằng:

Điều ước có thật sự thành hiện thực không cô? Nỗi buồn sẽ bay tới đâu hả cô? Chúng sẽ mọc lên thành những cái cây màu xanh phải không ạ?

Nếu như thế, có lẽ chúng mình không cần phải lo về việc trồng rừng nữa các em ạ! :).

Mình trả lời học sinh rằng, rồi tới một lúc nào đó ước mơ sẽ thành sự thật, nỗi buồn bay đi rồi những hạt nào chứa nỗi buồn trong đó không lớn lên, không mọc thành một cái cây nào cả, chúng tan đi thôi! May mà học sinh không hỏi thêm vì sao chúng lại tan đi! Vì mình sợ lúc đó mình sẽ nói thật, rằng nó không tự nhiên tan đi đâu đó các em ạ! Cô ước gì là như thế! Nhưng vẫn có những cái cây màu xanh âm thầm lớn lên trong cuộc đời này! Chỉ hi vọng từ một khía cạnh nào đó chúng cho mình bóng mát mà thôi!

Khi em nhớ anh, em nên đếm nỗi nhớ ấy bằng gì?

Ngày lạnh quá trời ơi! Hà Nội co ro, rúm ró. Mấy ngày trước đã diện váy và mang giày Lolita được rồi, đã nghĩ cái lạnh bỏ đi xa, có thể tung tăng để da thịt mình cảm nhận gió trên phố, mà lạnh tới đột ngột. Rồi ở lại cả mấy bữa chưa rời. 

Thường thì khi lạnh, người ta sẽ dễ có nhiều câu chuyện hơn để nói cho nhau nghe đúng không? Vì không biết đi đâu, nên chỉ muốn ngồi gần lại, ở bên nhau nơi góc nào đó, và tự định vị mình đang ở đâu trên con đường đi. Hoặc nếu không có ai ở bên cả, thì ngồi đếm nỗi nhớ. Như mình. 

Bức hình chụp món đồ học sinh tặng mình nhân ngày 20/11 năm vừa qua. Cô bé tặng món đồ này có một bên tai không nghe được. Ngày đầu tiên khi nhận vai trò là chủ nhiệm của lớp, mình gặp bố cô bé lần đầu tiên. Anh cao lớn, đậm người, giọng trầm, và vững chãi. Anh gặp mình ở cửa lớp và xin lỗi hỏi mình có phải cô chủ nhiệm của lớp năm nay không. Sau đó, câu chuyện của anh nghèn nghẹn lại. Anh nhờ mình có thể xếp cho cô bé ở vị trí nào đó gần phía trên. Mắt anh ầng ậng nước khi nói rằng: “Xin lỗi cô, vì Bảo Châu bị điếc một bên tai, bố mẹ cháu mới phát hiện ra là gần đây cháu bị như vậy.”. Lúc ấy, mình cảm ơn cuộc sống đã cho mình công việc là cô giáo của những đứa trẻ, để có thể chứng kiến và cảm nhận những điều hết sức thiêng liêng sẽ theo mình suốt cuộc đời. Cô bé sống cũng hết sức tình cảm, luôn nói năng nhỏ nhẹ, ngủ rất ngoan và ít khi biểu hiện tình cảm gần gũi với mình rõ ràng như những đứa trẻ khác. Nhưng cô bé luôn làm trái tim mình thấy ấm áp, bằng những cử chỉ của một cô bé lớp 3. Ngày 20/11, cô bé tự gấp món đồ này, tự làm tấm thiệp với những lời chúc nắn nót. Và ngại ngùng đưa tặng mình với câu chúc hết sức vụng về. Ngày cuối cùng trước kì nghỉ Tết vừa rồi, khi mình bận bịu hoàn thành nốt công việc, dọn dẹp bàn làm giáo viên, cô bé đã nán lại khi bạn bè về hết, chỉ để nói chúc Tết mình. Những hành động nhỏ xíu, nhưng với mình lại hết sức tinh tế.

Có lần, mình nghe được câu chuyện cô bé nói với bạn cùng lớp. Cô bé bảo bạn: “Mẹ mình nói mình phải học thật giỏi thì mình mới được đọc truyện. Cuốn này mẹ mới mua cho mình đấy! Nhưng mình cho cậu mượn, mình chưa đọc xong, cậu mang về đọc xong rồi mang trả lại cho mình.” Cô bé luôn luôn nhường nhịn, trẻ con làm được thế rất đáng quý. Có lần, bạn cô bé mách mình về một tội gì đó mà mình chưa nghe rõ. Cô bé òa khóc. Mình hỏi ra thì biết cô vô tình làm lấm mực lên vở bạn, nhưng là vô tình. Cô bé sợ làm tổn thương người khác. Cả cô bé và người cha bỗng nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của mình ngày lạnh hôm nay.

Image

Bức ảnh là một kí ức trong lành và dịu ngọt.

Image

Cô bé mặc áo len đỏ trong bức ảnh là Bảo Châu. 

Để đếm tiếp xem mình đang nhớ gì…

Chiều nay khi tan học, mình phải cho một cô bé ngồi lại chép bài. Cô này làm lớp trưởng, bố mẹ rất chỉn chu trong việc dạy dỗ. Duy chỉ có điều chữ cô bé chưa đẹp và hay viết ẩu. Mình kiểm tra vở Tiếng Anh (vì là cô chủ nhiệm mình cần xem cả những môn khác học trò học hành trên lớp thế nào), thấy cô viết ẩu, mình yêu cầu viết lại cho cô bé ghi nhớ. Trong khi mình ngồi chờ cô bé này viết, cả lớp đã về hết vẫn thấy một cậu bé khác ngồi lại. Mình có hỏi

– Quang Huy ở lại lớp làm gì vậy em? 

– Em chờ cô để đi cùng cô ra cổng ạ! Đằng nào bố em cũng đợi ngoài xe ở cổng trường. 

Một cậu bé lớp 3 làm cho mình có cảm giác hạnh phúc như được yêu bởi người đàn ông 30 tuổi. Có thể cách so sánh này hơi kì cục. Nhưng mà mình phải thừa nhận rằng mình thấy hạnh phúc. Tưởng tượng mà xem, cậu bé thay vì vui chơi với bạn bè, thì ở lại, ngồi đọc báo và im lặng chờ mình, không cần một lời đề nghị, không cần một điều kiện gì cả. Và chỉ để nói chuyện với mình trong một quãng đường rất ngắn. Có thể mình là người luôn lắng nghe mọi câu chuyện mà cậu bé kể ( luôn luôn là những câu chuyện do cậu tưởng tượng ra, hết sức kì quặc nhưng mình tôn trọng chúng). Không bao giờ mình bỏ dở giữa chừng. Cậu bé hay kể đêm qua cậu mơ gì, cậu kể về những con đường, những lộ trình nếu đi từ địa điểm này qua địa điểm kia thì cần đi như thế nào, có thể có chuyện gì xảy ra khi đi qua đó. Cậu bé vẽ ra cả sơ đồ chi tiết. Có khi là chuyện về robot, về một địa danh nào đó. Thỉnh thoảng cậu tự mang sách lên cho mình mượn. Sách thấy có đề do bố hay ông cậu tặng. 

Hôm đầu tiên khi đi học lại sau Lễ, cậu bé lên nói với mình. 30 Tết em đi chợ hoa, em có mua hoa tặng cô, em định mang qua nhà tặng cô nhưng bố em bảo cô về quê mất rồi. Một cậu bé lớp 3, đi chợ hoa ngày 30 Tết, và nhớ tới mua hoa tặng cô giáo. Lúc ấy, mình thấy tim ngọt lịm. Thật ra, yêu cũng chỉ cần tới thế thôi! Chờ nhau để được đi cùng dù là quãng đường ngắn ngủi, nhớ tới nhau trong những ngày rất vội, để dành cho nhau chút quan tâm, cất đi cho nhau chút ân cần vào một cái đưa tay ra vén giùm lọn tóc mai lòa xòa chẳng hạn… Chỉ thế thôi!

Ở cuối nỗi nhớ rất dài dòng này, là nỗi nhớ be bé về một người đang ngồi trong building cao nhất Hà Nội, và đang làm việc ( mình đoán là miệt mài). Em sẽ đếm nỗi nớ anh bằng gì, để có thể kể ra đây, để có thể đo xem nó dài rộng thế nào? Yêu một auditor nghĩa là cần phải thật sự biết chia sẻ người ấy cho công việc mà anh ta làm. Nó ngốn thật nhiều thời gian, khi vào mùa. Mà thời điểm này chính là “mùa” bận rộn nhất. 

Chơi trò chọn hình ảnh nào lướt qua đầu tiên vậy. Đêm trước, khi đi chơi về, em nói giờ em public mối quan hệ của bọn mình trên Facebook nhé? Lúc đó anh sẽ làm gì? Chỉ hỏi đùa thôi. Anh cười và bảo: “Anh sẽ block em ngay  lập tức”. Em cười phá lên. Anh cũng cười phá lên, phải kéo khăn len đang quàng ở cổ ra. Em và anh giống nhau ở điểm đó. Khi cười rất sảng khoái về một chuyện gì nếu có cổ áo hay khăn ở cổ sẽ thấy rất nhột. Tóm lại, thứ vừa đi qua trong đầu em là 1 khoảnh khắc ta bên nhau thật vui vẻ! 

Tay cóng quá, giờ mới đi nấu bữa tối, và nhà cửa, rồi soạn bài. 

Nếu sau này, khi nhớ anh, em sẽ đếm nỗi nhớ bằng những món ăn. Được không? 🙂

 

 

Cần một lí do để ngồi dậy

Đó là khi bạn mở mắt ra vào buổi sáng, trong một ngày Hà Nội lạnh bất ngờ, rồi bạn bỗng nhiên thấy tất cả mọi thứ trong cuộc sống tuồng như hết sức vô nghĩa. Và thứ duy nhất mà bạn nghĩ tới, chỉ là việc quay mặt sang bên cạnh, nhìn thấy người bạn yêu ngủ bình yên. Bạn sẽ lay anh ta dậy và thỏ thẻ bằng một giọng nói thật mềm, rằng bạn thấy bạn giống như đang trôi vô định và anh ấy hãy nói cho bạn lí do để bạn ngồi dậy, ra khỏi giường và bắt đầu một ngày đi. Anh ấy chỉ cần ôm bạn và nói, tất cả đang ổn mà, có anh ở đây, em có thể yên tâm làm mọi chuyện.

Đấy chính xác là những gì đã xảy ra với mình buổi sáng ngày hôm nay. Alarm đã báo lại mấy hồi, mình đều bật dậy tắt đi rồi luồn chân vào chăn ấm. Trong khi lẽ ra mình đã nghĩ ngày hôm nay, mình sẽ bắt đầu với tâm trạng hết sức háo hức khi được gặp lại học trò, được quay lại trường học sau một kì nghỉ lễ dài. Mình đã có một kế hoạch khá cụ thể cho những việc này đấy chứ! Nhưng bỗng nhiên cái trạng thái lúc đó giống y hệt cú rơi khi bạn trong một giấc mơ, bị bật xuống từ một tòa nhà cao tầng hay ngọn núi, cái cây nào đó. Rồi rơi xuống một khoảng hun hút sâu mà chính bạn cũng chưa bao giờ khám phá được là nó có đau đớn không hay kết cục thế nào. Bởi vì bao giờ bạn cũng chỉ nhận được một kết quả như nhau là bạn sẽ bật dậy, giật mình tỉnh giấc và biết mình đang mơ. 

Cảm giác sáng nay của mình một nữa giống như bạn cứ bị rơi mãi, rơi mãi cho đến khi biết chính mình tỉnh rồi mà không thể thoát khỏi hành trình không mong muốn ấy. Nếu gọi tên theo cách đơn giản nhất nó như thể là sự cô đơn lạ lùng, và phải có ai đó nói với mình là sự tồn tại của mình rất có ý nghĩa với họ, nên có thể coi nó như lí do để bắt đầu một ngày ý nghĩa hơn.

Mình gọi điện cho bạn thân, lúc 6h sáng, khi không thể chịu đựng thêm được cảm giác đó nữa. Bạn đang ngái ngủ, nhưng nghe thấy giọng bạn cũng làm mình an yên hơn một chút trong lòng. Tối nay, sau khi trở về nhà, sau khi kết thúc công việc, mình nhắn tin cho bạn những tin nhắn dài miên man. Lúc đó, mình ngồi ở một quán trà đá gần nhà, giữa những cơn gió lạnh tê chân. Đại loại mình miêu tả lại cảm giác đó. Rằng hình như mình thật sự không thể chịu đựng được việc 1 mình, rằng mình cần một gương mặt thức dậy bên cạnh mình vào buổi sáng, cần 1 ai đó yêu mình tha thiết để cho mình lí do ngồi dậy, rằng mình bị khùng rồi bạn ạ. Bạn chỉ bảo mình đơn giản là cuối cùng mình cũng nhận ra rồi đấy, rằng ai cũng cần phải trải qua những giai đoạn khủng hoảng như thế! 

Mình bảo bạn, chắc mình đã luôn từ chối việc cần phải trưởng thành trong khi bạn và những bạn bè cũng trang lứa với mình đã làm điều đó lâu rồi. Chẳng phải họ vẫn bảo khi thực sự trưởng thành mình sẽ biết là tất yếu khi chấp chận sự cô đơn, là biết yêu chính mình để không bao giờ phải quay sang mà hỏi người bên cạnh lí do bạn cần ngồi dậy, bước ra ngoài đi làm buổi sáng hôm nay là gì? 

Bạn còn bảo chẳng qua vì mình chưa thật sự tin tưởng bản thân mình.

Không, đúng là mình có bớt tin tưởng bản thân mình đi so với trước kia. Nhưng bởi vì nhu cầu yêu thương, nhu cầu cần được bao bọc, cần được che chở của mình có lẽ hơn quá nhiều người khác. Thế thì câu trả lời là mình đang được yêu chưa đủ? Hoặc là không phải đang được yêu? Hoặc là một dạng gì đó mà mình cần phải đọc thêm và đem chính mình ra dưới ánh sáng của đủ mọi loại lí thuyết và sách vở mà mình đã được học về tâm lí thì mới có thể lí giải được. 

Hiện tại khi viết những dòng này thì cảm giác đó không còn chút nào. Hi vọng sáng mai mình không phải gọi bạn nữa. 

Giờ chỉ còn một đống sách chưa đọc và một đống khác cần đọc lại (như thói quen thường lệ). Có cuốn mình đọc tới cả vài chục lần ( bạn thân bảo mình lạ thật, cứ đọc mãi không chán). Ừ, mình có thể đọc tới khi trong trí nhớ là những trang đã thuộc làu. Rồi mỗi khi tâm trạng giống như vậy lại đem ra dùng, lại nói chuyện với chính mình, rằng ta đang như thế đó, thế giới cũng có người giống như ta đó. 

Sắp tới đọc nốt Người đua diều. Đọc lại Chết ở Venice và Người đọc. 

À, cũng phải gom các bài review lại mà post lên dần, không thể ngồi chờ thiết kế xong site riêng được. 

Quay lại chuyện chính, chắc phải tìm lí do trước, để sáng mai tỉnh dậy có thể nhẹ nhõm và vui vẻ bước ra khỏi giường, và tới lớp, để yêu thương và dạy dỗ lũ trẻ.