Ơ kìa mùa thu, chớ vội vàng quá nhé

image

Chiều nay gió thổi thốc vào lớp học từng đợt, giật tung cánh cửa sổ và làm cho mấy tấm rèm lật qua lật lại phần phật! Gió kèm theo cả rét và mưa lạnh, giống như thể mùa đông. Lúc ấy, đầu óc mộng mị lười biếng chỉ nghĩ tới một cái chăn ấm và mùi thơm tỏa ra từ áo quần người yêu, cả một thứ mùi riêng tỏa ra từ những lọn tóc sau gáy! Đã thuộc như trẻ con thuộc một bài đồng dao, như thuộc vần thuộc nhịp, người ta không cần đọc đi đọc lại không cần ngửi đi ngửi lại mùi của người yêu! Tự nhiên mà nhớ vậy thôi, dễ lắm, không cầu kì hoa mĩ chút nào! Cảm giác nhắm mắt lại và tưởng tượng người yêu khi cười, mắt sẽ ra sao, khóe miệng ra sao, rất thú vị! Nói tới đây mà nhớ quá nhỉ!
Thời tiết mấy ngày này đẹp quá, thôi mùa đông đừng tới vội, cứ chần chừ nấn ná ở đâu đó chút cũng được, để mùa thu ở lại đây cùng những hẹn hò mua thạch thảo chín, mùa cúc xanh.

image

Quà của người yêu, nhìn thấy rất dịu dàng, như một chiếc là mùa thu rớt vào khoảng sân vắng nằm im lìm trong hanh hao!
Luẩn quẩn thế nào lại viết chừng đó chuyện, trong khi quan trọng có thể chỉ cần 1 câu: thôi ở lại nhé mùa thu, cứ rơi từ từ và vàng chầm chậm thôi lá ạ…

“Người con gái sợ nỗi cô đơn vội vã đi tìm giấc mơ”

Tối nay set flight mode fone, và nghe đi nghe lại Trần Thu Hà hát Trái tim lang thang. Bởi vì lòng mệt quá, mệt quá, người biết không???!!!

Chiều người ghé qua, chờ người đưa tay quàng qua vai một cái thôi, chờ người nắm tay một cái thôi, mà người cũng mệt nên đôi mắt hun hút sâu và im lặng. Chia tay nhau để người kịp giờ đi dạy, người chỉ kịp đặt lên hai má mỗi bên một cái hôn nhẹ, và cả trên trán nữa. Cộng một cái hôn môi. Giá có thể mở lời mà bảo người là: “Ôm em một cái thật chặt nữa, có được không?”.

Chuyện của em, người không giúp được, em cũng không cần người giúp, chỉ cần người ở bên em. Nhưng biết nói gì đây khi người bảo là sau cả một tuần dài, cái người cần chỉ là những ngày nghỉ ngơi yên tĩnh ở nhà thôi! Chỉ là ở – nhà thôi, không có cùng – em trong đó! Em hẹn người sáng mai đi ăn sáng nhé, người nói người bận rồi. Ừ, người bận đi dạy mà! Nhưng chúng mình có thể dậy sớm hơn nữa, để kịp cho một bữa sáng và một tách cafe bên nhau? Hay đó cũng chỉ là một ý nghĩ ích kỷ của em thôi!!!

Hà Trần vẫn hát…..

Tại sao chỉ vào đầu được câu “Chẳng còn gì thiêng liêng, chẳng còn gì nguyên vẹn, để nói lời hò hẹn…”. Tại sao nhỉ!

Em đứng bên cửa sổ, ôm cốc cafe, ngước lên trời và nghĩ về mẹ. Chắc mẹ ngủ rồi. Hà Nội ồn và chật chội quá mẹ ạ! Góc giường nhỏ bé nhà mình có nhớ con không? Đêm qua tay đau nhức phát khóc, tay trái bóp cho tay phải, nước mắt ứa ra mà nhớ mẹ! Đi xa, khi đau ốm luôn dằn lòng không gọi cho mẹ! Hoặc khi gọi sẽ cố làm giọng thật vui, để giải tỏa nỗi nhớ mẹ thôi, còn nước mắt thì cứ vội vàng và vụng trộm ứa ra! Cúp máy mới dám ôm mặt khóc òa! Rồi mới nức nở là ” Mẹ ơi!”. Biết thương mẹ gì đâu! Mẹ ốm mệt có bao giờ gọi cho hai đứa con xa nhà! Vì yêu thương nên ta muốn người ta yêu an tâm!

Mẹ ơi, có phải con gái vì đọc nhiều quá, học nhiều quá và mơ nhiều quá nên bây giờ bị nghĩ vẩn vơ không mẹ! Con vừa viết tin nhắn cho bạn dạy cùng trường “Hà Nội vội vã quá! Mệt Vi ơi!”.

Không biết bạn có hiểu con không…! Có lẽ là mẹ, sẽ hiểu tới tận cùng tin nhắn ấy, và thương tới tận cùng xót xa!

Con chuyển flight mode off rồi, máy báo có 2 cuộc gọi nhỡ, 2 cuộc đều từ Trường thôi! Vì tối con có nhắn cho Trường: ” Sao càng lớn nỗi buồn càng nhiều hả bạn?”. Bạn biết con đủ lâu, để hiểu là hôm nay con mệt nhường nào mới nhắn cho bạn câu vô thưởng vô phạt ấy! Khi người ta biết nhắn những câu như vậy, thì ngày mai người ta còn có thể tíu tít như trẻ nhỏ được nữa không? Dù là đứa nhanh nhớ nhanh quên như con, hả mẹ?

Khi buồn người ta hay hỏi, chắc là vậy mẹ nhỉ! Giá ngày xưa mẹ dạy con thêm cách nào để luôn hài lòng và chấp nhận cuộc sống thật đơn giản, đơn giản nhất có thể thì chắc con không ngồi gõ những dòng này. Mà có lẽ cái đó cũng không dạy được! Sự đơn giản và hi sinh của mẹ, bao giờ con học được đây?!!

Hà Trần không hát nữa…

Cafe cũng hết rồi…

Soạn bài. Ngủ. Ngừng nghĩ.

 

Tình yêu là…

Người yêu mình cung Sư Tử. Cái tôi của Sư Tử nào cũng lớn. Chúng mình chưa bao giờ và hẳn là sẽ không bao giờ có từ “cãi nhau” trong từ điển chung. Không phải vì không có lúc mâu thuẫn, không phải vì không có những lúc lòng ấm ức và bứt rứt. Mà vì khi mình định nói một điều gì đó dễ dẫn tới một cuộc “xung đột” nhẹ, thì người yêu mình sẽ nhún vai và xua tay: ” Anh không thích cãi nhau!”. Dù chẳng phải cãi nhau gì đâu! Lúc ấy mình sẽ im im, và buồn,… mình sợ sự phán quyết độc quyền mà! Rùi mình sẽ im lặng chừng vài giờ đồng hồ, sau sẽ nhăn nhe cho người yêu một tin gì đó bộc bạch nỗi lòng. Và lúc ấy, mình mới thầm cảm ơn cái nhún vai, xua tay kia! Bạn biết vì sao không? Vì nó giúp cho hai đứa mình có một khoảng lắng vừa đủ, để suy nghĩ và chọn lựa ngôn từ thích hợp nhất, sao cho không làm tổn thương nhau! Lời nói chẳng có hình thù gì mà có khi lại rất đau! Mà đau rồi thì ai dễ quên, phải k!
Nhưng tình yêu ấy, là lúc mà sau khi nhún vai, sau thái độ tưởng như phủ nhận người mình yêu sẽ nhớ điều mình nói ra, sẽ suy nghĩ rồi âm thầm thay đổi! Mình nói với anh ấy rằng anh ít nói anh yêu mình quá! Mình muốn nghe câu “anh yêu em”, không nhiều nhưng thỉnh thoảng thôi nó giúp tim mình như được mặc áo ấm giữa trời gió lạnh! Mình bảo Sư Tử của mình vậy! Anh phủ nhận, anh bảo có gì khác nhau giữa yêu em và anh yêu em đâu!
Thế nhưng tình yêu ấy, là phủ nhận thế thôi, mà người yêu mình sau đó đã nhắn tin, dù còn ngại ngùng viết tắt “aye”. Mình biết Sư Tử của mình đã lắng nghe bằng tim anh ấy!
Và tình yêu ấy, là khi ngày anniversary of love, anh ấy sẽ nghỉ dạy đưa mình đi dạo!
Tình yêu ấy, là khi anh đưa tay mình lên, cắn nhẹ vào những ngón tay!
Sư Tử của mình bình lặng bên mình!
Yêu lắm bạn ạ!

18.9.2013

Chỉ mong gặp người yêu 1 chút, cho bớt nhung nhớ thôi, rùi về học. Nhà im ắng quá! Hôm nay Trung thu, mọi người đi ra đường nhiều! Em cũng không ưa ồn ào tấp nập, nhưng e chỉ mong được cùng anh ngửa mặt lên, thấy trăng tròn vành vạnh vào một ngày sáng nhất trong năm! Rules thì cũng phải có ngoại lệ chứ nhỉ :). Em k muốn yêu thương thì phải đòi hỏi, nên em sẽ im lặng. Em học đây!

Tháng 8 tới rồi, mưa không ngớt..

Mấy ngày nay mưa suốt, thỉnh thoảng trống ra được một khoảng tạnh ráo và sạch sẽ. Những lúc ấy đường phố và cây cối đáng yêu, duyên dáng kì lạ. Ngay cả đến những người không quen trên đường cũng gợi cho mình cảm giác gần gũi. Người đi ngoài phố, mỗi sáng ra đường là hàng trăm ý nghĩ, vui buồn lo toan hờn giận thứ tha. Và hẳn có rất nhiều trong cả triệu ý nghĩ ấy là về một căn nhà nhỏ- như mình chẳng hạn. Trời bắt đầu lạnh, giá chiều đi về nhà, là về với tổ ấm. Ở đó, có một căn bếp để hì hụi và tỉ mẩn làm cho chồng món.thịt kho tàu, ăn với cơm nóng hổi, pha cho chồng một cốc trà ấm! Được ngồi nhìn chồng như thế cũng hạnh phúc lắm rồi!
Nhớ anh quá, mà không muốn text cho anh! Tại vẫn còn tủi thân chuyện tin nhắn bị bỏ bê dang dở đêm qua! Chẳng giận dỗi gì đâu, chỉ là không biết anh có biết đã làm.mìn buồn không?!! Mà có lẽ anh cũng chưa thức dậy! Chưa bao giờ anh.nhắn 1 tin.ngọt ngào cho buổi sáng! Vì anh toàn dậy sau mình mà! Thôi ráng lên mình nghen! Cuối tuần rồi, ồ zê , FRIDAY :))). Tks God, finally i can relax after such a long week with much troubles. :***

Ngày mệt nhoài nhưng lòng đầm ấm

Những ngày này, mình và anh phải cố gắng đứng vững trước rất nhiều việc. Với mình, thì vừa phải sửa chữa những sai lầm của quá khứ đồng thời gây dựng, sắp xếp và chuẩn bị cho ngày trước mặt. Nghĩa là phải lo lắng về tài chính, hàn gắn tạo dựng lại những mối quan hệ mà mình có lẽ đang vô tình để vuột mất khỏi tầm tay. Mình đã đánh đổi yêu thương lấy nhiều thứ vô nghĩa và giờ là lúc trả tất cả vô nghĩa về chỗ đáng ra nó phải ở. Nhiều lúc muốn đặt mình xuống một chốn nào chỉ có cỏ xanh mây trắng, có chim hót, gió nhẹ và có anh bên cạnh. Chỉ cần im lặng, nghe thấy hơi thở của nhau, đếm trên gương mặt anh những cái thân thuộc đã được ghi nhớ bằng trái tim, bằng cảm giác. Thương anh rất nhiều, vì biết anh giữ mọi chuyện trong lòng, anh thương là thương âm thầm, lo là lo âm thầm! Nên nghĩ thấy rất tội! Những lúc được đi bên cạnh nhau, thấy bấy nhiêu đó là đủ cho sự đầm ấm, bấy nhiêu đó là đủ cho giấc ngủ sâu và an bình. Trước khi đi ngủ, nghĩ về nụ cười của anh, lòng rộn ràng và đầy khích lệ, dặn dò bản thân phải cố gắng, để anh lúc nào cũng có thể cười tươi như vậy. Anh đã đủ việc lo rùi, mình không thể là một vấn đề khiến a phải lo lắng thêm nữa!

Có những buổi trưa, cả cơ thể và đầu óc đều đình công, chỉ muốn gục xuống, chợp mắt dù chỉ vài chục phút thôi, để có năng lượng tiếp tục làm việc. Sợ nhất những lúc ấy không phải là cảm giác làm việc kém hiệu quả hay sự mệt mỏi của cơ thể. Mà sợ nhất là người mỏi mệt sẽ làm lòng mỏi mệt, rồi có khi không nghĩ suy lại nói ra những điều làm anh phiền lòng, làm anh nghĩ ngợi. Hay là sự lạc quan và tin tưởng bị lạc đường, lạc lối chút ít nào đó. Mình chỉ sợ những cái đó thôi. Còn già đi, xấu đi, yếu đi, hay ít tiền đều có thể khắc phục được hết. Bởi vậy, mình luôn phải duy trì cho đầu óc tỉnh táo và năng lượng làm việc bằng cafe, để chẳng có điều gì đi lạc đường hết. :).

Nhiều người yêu nhau cần mọi thứ cầu kì, mình không cần như vậy. Chỉ cần tối nào cũng đi dạo với anh, nắm tay nhau, nhìn vào mắt nhau, nghe thấy mùi của nhau, hiểu lòng nhau. Thế là đủ đầy!

Note này mình type trên điện thoại mấy lần, rồi vì có việc này việc kia lại phải dừng lại giữa chừng. Nay mới rảnh rang ngồi type nốt. Lại đúng 2.9.

Anh đang ở quê, cậu anh vừa đi vì bệnh nặng. Thương vô hạn! Biết anh thương mình ngày lễ mà không được đi đâu chơi, mà thiếu người yêu ở bên. Nhưng mình không nghĩ tới cái đó, mình chỉ nghĩ thương anh thôi! Nghĩ cuộc đời thôi dừng mọi những tổn thương với anh ở đây thôi nhé! Giờ có mình rồi, mỗi ngày của anh mong sẽ ấm áp hơn nhiều, rất nhiều!

Đợi anh lên, rồi chúng mình bàn chuyện học hành, chúng mình bàn về những chuyến đi xa! Anh ạ!

Kể chuyện hai người

Mấy tối nay, tối nào “anh” cũng nắm tay, dắt đi dạo lòng vòng. Người mình ốm dở, cứ thấy hơi nóng và khó chịu, mũi không ngửi thấy gì, mồ hôi ra nhiều. Cảm lâu rồi mà không khỏi. Mũi hư, nên không ngửi được mùi của anh, thành ra đi cạnh nhau mà vẫn nhớ. Thỉnh thoáng ghé sát, dí mũi vào tay áo anh hít hà, như trẻ con lạc lối tìm thấy một dấu hiệu thân quen, mừng vui vô cùng.

“Anh” là câu chuyện cổ tích của mình, là những gì mình luôn hình dung và nghĩ tới. Đi cạnh anh, thấy mình bé nhỏ, mình hay bảo giống một con mèo con quấn chủ.

Chúng mình đã có những kế hoạch “đi xa”, mỗi ngày mình chắt chiu từng chút, vì có anh. Lòng mình nhẹ nhàng và bình yên lắm!

Tin và yêu anh tuyệt đối! 

 

Thương nhau..rồi sao??

Rồi để đó cho đàn kiến tha đi thiệt là xa, cho con nhện giăng tơ kín bưng kín bít, cho bụi bặm rong rêu rủ mốc tháng ngày… thương nhau rồi mà thấy lòng đau, thấy nói ra cái gì cũng nghèn nghẹn nơi cổ họng… là sao!!!
Chàng trai vô Saigon, chị già ở nhà nhớ thương, nhớ cái thơm khe khẽ vào má! Đi tốt lành nhé dấu yêu của chị! Nhanh rùi về còn ôm chặt chị với, cho cái cọng cô đơn buồn bã nó chẳng chéo ngoe trong lòng chị nữa… Chàng đi tàu, cỡ được hơn chục tiếng rồi, chắc mệt nhoài, thương vô biên :(. Đêm chị sẽ ngủ sâu, hứa đấy! Vì chàng trai của chị lúc nào cũng muốn chị yêu dấu bình an mà hạnh phúc mà, yêu dấu nhỉ! Saigon có nhiều kỉ niệm hay ghê! Thoáng qua chút mà nhiều nỗi nhớ! Thành phố bé nhỏ, li ti, tấp nập từ trên máy bay nhìn xuống… người thương ở saigon chăm chút nâng niu… giờ bình thản và xa lạ…đi qua nhau dễ nhỉ!? Quên nhau dễ nhỉ!? Chỉ cần không còn thấy lòng diệu vợi mông lung nữa, là đủ để đi qua rồi…
Sao nhảm cỡ này chị già ơi, ngủ ngoan nào! Lòng hứa là phải ngoan và im lặng, nhớ nha! Ngủ.

Quyết rồi!

Quyết rồi nhé! Im lặng, tập trung cho công việc. Cám dỗ có lớn tới đâu thì cũng sẽ đầu hàng trước con người. Sống chậm lại, nghĩ khác đi. Tự yêu thương chính mình, tự chăm sóc và nâng niu chính mình. Qua nhanh thôi, quên nhanh thôi, cho dẫu ấm áp và yên bình bao nhiêu đi nữa… Cho dẫu đã thành một phần trong cuộc sống, cho dẫu đã thành thói quen và đã thuộc tới từng hơi thở…
Ngày bão hôm nay, muốn ôm em thật chặt, muốn bảo em rằng chỉ có hôm nay là như thế nữa thôi. Mai sẽ khác rồi! Nhưng đâu cần 1 farewell cho một quãng thời gian ta ước cón thể lẳng lặng đi qua, phải không! Sẽ không còn lần nào em nói là ôm vịt rất thích nữa, sẽ không còn lần nào vịt dụi đầu vào vai áo em ngủ nữa, sẽ không còn lần nào em xoa chân cho vịt bớt lạnh… vịt sẽ phải tự lo thôi! Đấy, từ chối yêu thương dù rất muốn nghe lòng nằng nặng như bão trở..
Rồi nhé, từ giờ trở đi…

Cô giáo

Chưa quen với ý nghĩ mình đang dạy trẻ con, vì như thế thì là trẻ con dạy trẻ con rồi.  Thế mà giờ còn là cô chủ nhiệm! Thấy run run là! Dạy tụi nhỏ thế nào?? Nhìn.chúng chỉ thấy yêu với buồn cười, thấy muốn thơm vào má, ngửi tóc, nghịch mấy bàn tay bé bé xinh xinh, lắm khi mắng xong tự nhủ sao mình có thể ghê gớm như thế với chúng?!! Mấy cái mắt cứ nhìn mình ngác ngơ, phụng phịu, mấy cái môi cứ dễ thương k thể nào tả, mấy cái câu ngây ngô,… Giá đừng bảo mình dạy, chỉ để mình yêu chúng thôi, hầy, khổ nhỉ, lại phải làm cô giáo nghiêm khắc!!!

Chết dở

Ô, chết dở, soi gương biết mình già, bạn viết note bảo bạn già rồi, mà mình bằng tuổi bạn… tự nhiên cũng thấy bị già theo…
Tại vì, chả bao giờ mình thấy tâm hồn mình thôi bồng bột và nông nổi, chả bao giờ thấy kiểu cảm xúc nắng mưa dừng lại… nên cứ nghĩ là mình vẫn đang trẻ đấy! Già thì sẽ sợ, ở điểm không phải yêu khi nào cũng được và bỏ lúc nào cũng xong. Chẳng ai nhiều cơ hội thế! Khốn khổ nữa là mình có quan niệm quái gở, vô tư tới ngô nghê là yêu ai cũng được, rất già và rất trẻ đều có thể, miễn là hợp thôi! Già thì k.nói làm gì, nhưng rất trẻ thì thành bi kịch! Hầy, sợ nhỉ! Nói thế chứ thực lòng cũng chưa biết sợ, vì vẫn còn trên mây lắm! Có khi phải sắm cái gương, đeo vô cổ, để gặp trai trẻ sẽ đưa lên soi mặt vô mà cười mỉa mai chính mình…” ều, già rồi kìa bà nội”…
Hà Nội sắp bão, nhớ một người gần gần…

Em không biết đâu..

Làm sao em biết được, những che chở em dành cho tôi, rồi một ngày có thể không ngọt ngào như vốn dĩ nó phải thế… Ngay cả đến hơi thở còn biết làm mình đau, huống hồ những thứ đã và sẽ bị khắc ở trong tim về nhau… Làm sao em biết được, nếu mai kia tôi không còn bé nhỏ và khờ dại nữa, tôi sẽ nhớ vô cùng cách em ôm tôi tựa hồ tôi chỉ là đứa trẻ lên 2, tôi sẽ nhớ vô cùng thậm chí cả cái màu gỗ nâu của chiếc bàn nơi quán ăn, vệt xanh từ mỗi hàng cây ven đường…
Làm sao em biết được, rất khó để sống thiếu yêu thương, nhưng khó hơn cả trăm vạn lần cũng là buộc phải chối từ yêu thương… Em không biết đâu…

Nếu mà…

Nếu mà, không biết yêu, thì sẽ tốt hơn rất nhiều, vì chẳng phải nhớ nhé…
Nếu mà, không có những buổi chiều quẩn quanh, chờ đợi những thứ hết sức buồn cười, thì mình sẽ không biết mình đã già lắm lắm rồi…
Nếu mà không có em, thì mình đã thảnh thơi, đầu chẳng bận bịu chuyện lá diêu bông…
Nếu mà,bây giờ mình không phải đang chui một mình trong phòng tối, điều hòa ro ro, lòng buồn xo, thì mình chả viết những dòng này đâu…
Kì quá, đầu óc ko nghe lời, đến hư!

28<3 7 <3 2013

Đêm rồi, yên lặng ghê! Phòng vắng, máy đang phát I will always love you! Giọng Whitney Houston ấm thế! Ôm chăn, thoảng một mùi hương quen, vào tận trong mơ, có lẽ! Thương vô cùng người ơi, thương để tận nơi đáy tim, k dám nhìn vào, sợ đáy tim tỉnh giấc, rồi lại ru hoài chẳng ngủ…